Trong chùm thơ này, Trần Lê Khánh hiện lên như một thi sĩ của thời gian và chiêm nghiệm. Từ chiếc lá rơi, bóng trăng, mặt hồ đến một mùa xuân đã qua nhiều truân chuyên, thơ anh luôn hướng về những chuyển động mong manh của đời sống và tâm hồn. Ngôn ngữ thơ giản dị mà giàu sức gợi, mang màu sắc thiền tính, nơi ngày tháng, cây cỏ và con người hòa vào nhau trong dòng chảy vô tận của tồn sinh. Đó là những câu thơ lặng lẽ nhưng ám ảnh, giúp người đọc dừng lại giữa nhịp sống vội vàng để lắng nghe tiếng động rất khẽ của thời gian.
NGÀY NHƯ CHIẾC LÁ
Ngày lìa tháng rơi rơi
như chiếc lá xa cành
bước chân mềm đau nhói
khi giẫm lên một sáng trong lành
Lá dài ngắn
ngày vàng xanh
ngày đỏ trắng nhanh
lá rụng khỏi cành
chất đầy đêm trăng
Ngày
mọc ra như lá
đêm đón mai về
để ngọn gió đông
trong gốc cây không
linh hồn trầm mình bao kiếp
tháng năm sâu chớp mắt một ngày
Ngày dài ngắn
lá vàng xanh
dưới bạt ngàn lớp lớp cây cành
một bóng trăng thanh.
ĐỪNG MANG EM ĐẾN MÙA XUÂN
đừng mang em đến mùa xuân
vì em đã biết mấy lần truân chuyên
lần ve thoát xác đi thiền
khô con đất nứt thôi miên mây nguồn
bao lần lá rụng như tuôn
hàng cây cũng thấy buồn buồn bóng râm
rồi gió về ngọn kim châm
lần theo tuyết đứng chật sân đình chùa
phấn son nét mặt ba mùa
xuân thì chảy giọt nước đùa trên mi
GƯƠNG CHIỀU
ánh sáng và tán cây chen nhau dưới nước
mây không bay
dày vò tiếc nhau hạt mưa nguội
mặt hồ chết đuối
khi ngắm dung nhan của mình
trong ánh mắt chiều nay