THỊ TRẤN
Những loang loáng mặt đường
Đèn sáng tối tranh nhau
Gốc bàng rệu rêu
Ghế ba chân hục hặc
Những bàn chân lát gạch
Hom hem khớp gối trời trở lạnh
Người già nhấc khẽ
Tiếng ve im bặt giữa hè
Trẻ nhỏ gồng mình xua gió
Thị trấn chậm … Mù sương
Người trẻ lâu chưa về
Người trẻ nẻ đường tìm thấy phố
Xôn xao những nhịp chân
Người trẻ lâu chưa về
Những chuyến xe dồn ứ
Mắt người già mờ hơn sương
Đan trong đêm cuối hè
Tiếng ve giật từng hồi xa
Thỏa niềm đam mê thập kỉ
Dưới gốc bàng người già dỏi mắt
Tựa ghế
Mưa hè rả rích trôi tuột những bụi hồng
Gốc bàng đẫm nước
Ghế ba chân vừa sửa
Người trẻ đã về qua
Nắc nẻ tiếng cười trẻ nhỏ
Sương tan nhẹ trong mắt những người già.
NƠI TÔI LỚN
Đồi ngạt gió
Ngấn mắt lưng ngày đổ mưa
Bazan thẫm màu
Những con dốc dài phủ rêu
Sóng soài đỏ oạch
Nơi tôi lớn
Cây rừng rỉ nhựa thơm
Em tôi những thân trần
Quẫy bùn đá bóng
Những lưng đồi hạt nẩy mầm say
Mẹ già gùi ăm ắp
Khói bếp ngạt nhà sàn
Nơi tôi lớn
Chiều lạnh buôn làng đổ mưa
Ướt đẫm người
Vít cần chếnh choáng
Hừng hực má hồng bếp lửa khơi
Mùa vui
Gió ngạt đồi
KHÚC GIÓ ĐÃ DẬY THÌ
Sầm trời, gió đua nhau dậy thì
Ương nghạnh
Tạt ngang thi thoảng phố
Mồ hôi dầu
Nắng Sài Gòn đi đâu mất
Lũ se sẻ rộn rịp
Ngói rêu
Người lặng như thể đã vờ
Khúc ca câm bén lửa
Vướng tóc lá me
Ngẩng mặt
Cười
Cơn thịnh nộ đùa trên lưng lửng gió
Lời trầm vọng
Góc ngã tư rầm rào người chạy
Nền đường bốc hơi
Mưa ngược
Dáo dác giữa mùi đất khét
Khuây khỏa nhau giữa hơi thở mùa
Nhộng
Và ong mật.