THƠ QUỲNH HOA

Quỳnh Hoa là một tiếng thơ nữ giàu nữ tính, mang theo hơi thở của miền sông Lam và chiều sâu văn hóa Tiên Điền. Thơ chị không tìm đến những cách tân quyết liệt mà lặng lẽ chinh phục người đọc bằng giọng điệu hồn hậu, hóm hỉnh và giàu cảm xúc. Từ những giấc mơ thiếu nữ, bến sông, vầng trăng, con mèo nhỏ đến bóng dáng Nguyễn Du và những ám ảnh của thi ca, mỗi bài thơ đều mở ra một không gian bình dị mà thấm đẫm suy tư về tình yêu, thời gian và thân phận. Điều đáng quý ở Quỳnh Hoa là khả năng gìn giữ vẻ trong trẻo của tâm hồn giữa những trải nghiệm đời sống, để thơ vừa có chất dân gian, vừa mang nét duyên riêng của một người phụ nữ từng trải. Mười một bài thơ trong tập nhỏ này giống như mười một lát cắt của một tâm hồn yêu đời, yêu người và luôn tin vào vẻ đẹp bền lâu của thi ca.

G I Ấ C M Ơ H O À N G T Ử

Thuở tóc ngang vai
Cuộc sống trong lành
Xóm chài nhỏ…lòng tôi như mộng đẹp
Từng sợi khói chiều bay vấn vit
Bóng con thuyền ra bể sóng nao nao…
Những cô gái ngồi xe đay … vá lưới
Thả câu hò cao vút tận trăng sao…
Tôi mơ thấy mình bay trên cánh đồng cỏ biếc
Sánh vai cùng chàng Hoàng Tử áo xanh
Trên lưng ngựa trắng tinh như bông tuyết
Nhìn xuống nơi đâu cũng đầm ấm yên bình
Giờ tóc đã qua vai như suối chẩy
Buồn vui theo những sợi tóc buông dài
Tôi thường mỉm cười … khổ đau ,hạnh phúc…
Thoảng gặp lại giấc mơ Hoàng Tử thuở xa xôi…!

B Ế N S Ô N G MƠ…

Nhớ một mùa hoa cải
Nở bên sông tràn ngập bãi bờ
Tôi đã lạc giữa rừng hoa mê mải
Mắt môi cười rạo rực ngây thơ
Có người khách qua làng buổi ấy
Rồi ra đi mang theo bó hoa vàng
Tôi vô tình cứ đứng nhìn theo mãi
Con đường dài khuất néo sương tan…
Cuối năm ấy theo chồng về bên lở…
Có ai ngờ sắc hoa cải ngày xưa
Không phai nhạt… cứ còn thắm mãi
Cái màu vàng… lấp lánh bến sông mơ..

C Ổ T Í C H T R Ă N G T H Ơ

Ngày xưa trăng ở gần ta lắm
Thường ghé xuống sân chơi với mọi nhà
Một lần … vô tình em biết chuyện
Trăng hẹn… chồng em đợi dưới hoa…
Rồi những đêm sau trời tối đen
Em nhờ mây gió hỏi tìm xem…
-Trăng bảo gió mây về thưa lại
“Thương chị…thêm phần sợ chị ghen”
Cũng từ đêm ấy chồng em buồn
Tối tối bên hiên ngồi lặng yên…
Tay em nâng chén trà thơm nóng
Mời mọc chồng em thật dịu hiền…
Chồng em làm thơ … gửi cho trăng,
Em lèn dấu chàng mở ra xem
Vần thơ tha thiết tình say đắm
Càng khiến lòng em trĩu nặng buồn …
Rồi một đêm kia trăng trở lại
Gió thu nhè nhẹ đến lay rèm
Chồng em say ngủ,mình em thức
Lòng rối bời thêm tủi phận thêm…
Em ghé nhìn trăng qua cửa sổ
Khuôn trăng vàng võ nét hao gày
Thêm lạ… càng buồn trăng cành đẹp
“Trách gì chồng em chả đắm say…”
Từ bấy trăng bay tít lên cao
Lòng em đôi lúc lại nao nao…
Trót nhỡ lấy chồng làm thi sĩ
Tình gửi theo trăng tận chốn nào…!

M È O C O N

Chú mèo con ngủ ngon là thế
Đầu ngửa , hai chân ngoắc chéo lên trời
Chiếc nón lá khoanh tròn tổ ấm
Che hơi mưa rả rích tơi bời
Mưa chẳng gợi điều chi cứ ngủ
Việc của mèo là săn chuột đêm đêm…
Đến bữa ăn có người chăm chút
Nghĩ ngợi làm gì cho nhọc lòng thêm…
Nhưng mèo biết cô chủ mình rất khổ
Lúc ra ngoài nom dáng vẻ hào hoa
Đêm ngồi lặng bên bóng đèn tư lự
Suốt đời người thao thức với gần xa…
Rồi một hôm mây cao, nắng đẹp
Mèo đến bên… cất tiếng meo… meo…
Như bảo… cô chủ ơi… ngoài kia đất trời
đẹp quá
Cô hãy đứng lên đi dạo cùng mèo …!

N G Ư Ờ I N G Ã N G Ư Ạ VÀ C Ỗ X E C H Ở C Ỏ

Người ngã ngựa … tôi tới dìu đững dậy
Rồi đưa về bằng chiếc xe gỗ con con
Xe hàng ngày tôi vẫn dùng chở cỏ
Cỏ cắt trên đồng sạch sẽ và thơm…
Ngày hai buổi tôi mải mê công việc
Thường gặp người ngạo nghễ vút ngựa qua
Người đâu biết ai còng lưng cắt cỏ
Chất đầy xe cho ngựa được no mà…
Giờ ngã ngựa tôi tới dìu đứng dậy
Về cùng tôi trên chiếc xe này
Xe được đóng bằng loài gỗ quý
Thứ gỗ đáng ra để dựng lâu đài
Số phận đẩy đưa ghép thành xe chở cỏ
Gắn với đời tôi … những tháng năm dài
…!

E M V Ẽ C H Â N D U N G

Em vẽ chân dung
Nguyên mẫu người đàn bà của anh
Đôi mắt to tròn biết nói
Mái tóc thuôn dài che thân hình dỏng cao mềm mại
Sống mũi cao … môi mỉm nụ cười…
Lồng bức tranh vào chiếc khung mạ vàng
Em treo trang trọng trong căn phòng hạnh phúc
Anh hài lòng về bức tranh đẹp
Khi xa thường gọi điện dặn dò em chăm chút giữ gìn…
Mình em vào ra ngơ ngẩn ngắm nhìn
Người đàn bà của anh… trong gian phòng hạnh phúc
… Đôi măt tròn to của nàng… biết khóc !’

M U À T H U G Ử I L Ạ I

Có lần em gặp mùa thu
Đi qua gửi lại lời ru dịu dàng
Lá xanh rồi lá úa vàng
Ai ngăn giữ nổi thời gian được nào
Đã bao võng tía lọng đào
Đã bao quyền bính rơi vào hư không…
Còn đây những giọt sương trong
Long lanh đeo nặng cành cong
trước nhà…!

T H I NH Â N Y Ê U…

Em tới thăm… nhà Thi Hào vắng vẻ
Nắng thanh minh tràn ngập cả
sân vươn
Trên bậu cửa tiếng oanh vàng thỏ thẻ…
Em ghé nhìn trăng qua cửa sổ
Khuôn trăng vàng võ nét hao gày
Thêm lạ… càng buồn trăng cành đẹp
“Trách gì chồng em chả đắm say…”
Từ bấy trăng bay tít lên cao
Lòng em đôi lúc lại nao nao…
Trót nhỡ lấy chồng làm thi sĩ
Tình gửi theo trăng tận chốn nào…!

N G À Y H Ộ I T H Ơ T I Ê N Đ I Ề N

Em được tin hội mở
Ngày thơ ở Tiên Điền
Lòng bỗng dưng hồi hộp
Mở sổ tay ra xem
Xem lại bài thơ mới
Vừa viết xong sớm nay
Chữ còn nguyên bổi hổi
Câu còn ướp men say
Em sẽ mang đi đọc
Để cùng ngươi ngất ngây…
Bao thi nhân tài tư
Mang thơ về đây khoe
Khoe câu rồi khoe chữ
Như đuốc lửa lập loè…
Không dám khoe tài giỏi
Em mong góp nỗi lòng
Thơ của người con gái
Thương Kiều xưa má hồng…
Cũng không mong nhận giải
Giải người nhận hết rồi
Em đem thơ in báo
Đủ tiền áo cơm thôi…
Nếu còn thừa chút ít
Cùng mùa Xuân rong chơi…!

Đ I T Ì M B Ế N-M Y-L Ă N G

Tôi đi tìm không thấy Bến My Lăng
Thi sĩ xưa hồn đã nhập vào trăng
Chỉ thoảng nghe sóng sông chiều
kể lại
“… con đò ru ông lão say nằm
Say đến nỗi tiếng gọi đò vời vợi…
Suốt bấy mùa trăng… cầu bắc đã sang ngang
Khách qua cầu ngoái nhìn trở lại
Bến sông xưa chìm ngập ánh trăng vàng…”
Và từ ấy không ai còn gặp nữa
Bến My Lăng giờ đã thuộc về trăng
Thuộc về thơ về niềm khẳc khoải
Mãi mơ màng … ơi Bến My Lăng…!

V Ư Ờ N T H U Ở L Ạ I

Chào nhé vườn thu
Thôi em ở lại
Chuyến tầu đêm nay
Ta khách lữ hành…
Mai mốt quay về
Hay xa mãi mãi
Trước mặt… đường đời khúc khuỷu
chênh vênh…
Xin chào nhé tháng năm buồn tủi
Mảnh vườn con đã bầu bạn cùng ta
Ngôi nhà nhỏ nắng mưa ấm lạnh
Bóng cây che mát rợp hiên nhà…
Xin chào nhé tiếng chim reo buổi sơm
Kìa gió thu đã rắc lá quanh thềm
Mai ta vắng ai vào ra lối ngõ
Cỏ sẽ phủ dầy nơi dấu chân in…!