Nhà thơ Hoàng Anh Tuấn là một tiếng thơ giàu chất quê, giàu tình người và thấm đẫm ký ức gia đình. Sinh năm 1984 tại Giao Thủy, Ninh Bình, hiện công tác tại Công an tỉnh Lào Cai, anh mang vào thơ vẻ đẹp của làng quê Bắc Bộ, những phận người bình dị và lòng biết ơn sâu nặng với cội nguồn. Ba bài thơ Bà tôi, Mẹ kế và Hề cho thấy một giọng thơ mộc mạc mà giàu sức gợi, nơi những người phụ nữ tảo tần, những kiếp người lam lũ và tâm hồn dân gian được nâng niu bằng sự chân thành, nhân hậu. Thơ Hoàng Anh Tuấn không ồn ào mà lặng lẽ chạm tới người đọc bằng những hình ảnh quen thuộc của quê hương và ký ức.
BÀ TÔI
Bà tôi đất mặn đồng chua
Gieo chiêm cổ tích gặt mùa ca dao
Gót chân ruộng nẻ thấp cao
Đi qua mưa nắng bước vào đời tôi
Tôi nằm khóc khản vành nôi
Vành nôi cạn sữa bà ngồi bà ru
Bà ru cay gió chiều thu
Chiều thu đắng giọt chim gù đồng xa
Gánh quê bà bán chợ nhà
Mua tôi nỗi đợi xu quà thảo thơm
Kiếp nghèo dai dẳng sợi rơm
Buộc già nua với áo cơm nhọc nhằn
Cho dù đói mặc thiếu ăn
Tư rằm bà vẫn vấn khăn lên chùa
Níu bà vấp tiếng mõ khua
Nắm xôi căng bụng lá bùa cầm tay
Nghe trời trở ngọn heo may
Thắp nhang bà khóc ông ngày hy sinh
Giá mà đừng có chiến chinh
Ngõ làng chẳng tạc dáng hình khổ đau
Vườn trăng chín bói buồng cau
Giàn trầu mở mắt khoe màu nắng đông
Đò ngang chở rét sang sông
Bà đừng hóa cỏ giữa đồng đầy mưa…
MẸ KẾ
U nằm dưới cỏ mười năm
Chợ quê quen tiếng, giường nằm bén hơi
Lạ chưa, mợ đã đấy rồi!
Bàn tay đũa cả đầu nồi xới cơm
Mợ gầy tong ruột cọng rơm
Sót từ vụ gặt đồng thơm nhặt về
Áo nâu, tóc vấn, nón mê
Bước qua ngưỡng cửa chẳng hề trầu cau
U đi để lại vườn dâu
Chuồng xiêu lợn đói, ao sâu kín bèo
Một con thơ dại gieo neo
Ba gian mái rạ thiếu kèo, mợ ơi!
Mợ về làm bạn thầy tôi
Tiếng gà trở dậy lúc trời canh ba
Gánh hàng mợ bán chợ xa
Thương con đứng ngóng bánh đa ngõ chiều
Những đêm trăng sáng, gió hiu
Mợ đưa cánh võng ngâm Kiều ru tôi
Ấp iu giọt máu mồ côi
Tưởng chừng u hát trong lời mợ ru
Mợ giờ cũng hóa mùa thu
Nghe heo may thổi lòng như trút vàng
Đêm qua tôi gọi đò sang
Mợ ngồi khâu nắng bên hàng cột thưa
HỀ
Đầu trò chưa kịp xưng danh
Chọc cười thì biết rằng anh là hề
Anh sinh giữa chốn làng quê
Suốt đời chân đất làm thuê nhà người
Tháng năm rồi đến tháng mười
Áo sồi miếng nắng vàng tươi vá ngoài
Đói lòng ăn nửa củ khoai
Ngả lưng đánh giấc ngủ dài gốc đa
Tay cầm mồi lửa bước ra
Mưa phùn ướt mảnh chiếu hoa sân đình
Để ông lý trưởng thất kinh
Trước lời đả kích thưa trình chua cay
Anh hề bụng dạ thẳng ngay
Cất lên tiếng nói dân cày ruộng sâu
Bao nhiêu nước chảy qua cầu
Bấy nhiêu số phận trong câu chèo làng
Gọi đò đò vội sang ngang
Anh hề đứng khóc hai hàng bến sông
Thôi đừng xuống chuyến đò đông
Xin vua ban chiếc thuyền rồng anh sang…