Nhà thơ Hữu Thỉnh (sinh năm 1942) là một trong những gương mặt tiêu biểu của thơ ca Việt Nam hiện đại. Trưởng thành từ người lính Tăng – Thiết giáp, từng đi qua nhiều chiến trường ác liệt, ông mang vào thơ vẻ đẹp của tình đồng đội, tình yêu quê hương và những suy tư sâu lắng về con người, đất nước. Ba thi phẩm Trên một chiếc xe tăng, Thơ viết ở biển và Chiều sông Thương cho thấy những nét đặc sắc trong hồn thơ Hữu Thỉnh: hào sảng mà đằm sâu, giàu chất sử thi nhưng vẫn tha thiết trữ tình. Nhiều tác phẩm của ông đã được phổ nhạc và trở thành những ca khúc quen thuộc với nhiều thế hệ người Việt.
VHCA trân trọng giới thiệu chùm thơ “kinh điển” của nhà thơ – chiến sỹ Hữu Thỉnh.
TRÊN MỘT CHIẾC XE TĂNG
Năm anh em trên một chiếc xe tăng,
Như năm bông hoa nở cùng một cội,
Như năm ngón tay trên một bàn tay,
Ðã xung trận cả năm người như một.
Vào lính xe tăng anh trước em sau,
Nết ăn ở người thì lạnh, nóng,
Khi đã hát hòa cùng một giọng,
Một người đau tất cả quên ăn.
Năm anh em mỗi đứa một quê,
Ðã lên xe là cùng một hướng,
Đã lên xe là chung khổ sướng,
Trước quân thù nhất loạt xông lên.
Năm anh em mang năm cái tên,
Đã lên xe không còn tên riêng nữa,
Trên tháp pháo một ngôi sao màu lửa,
Năm quả tim một nhịp đập dồn.
Một con đường đất đỏ như son,
Một màu rừng xanh bạt ngàn hy vọng,
Một ý chí bay ra đầu ngọn súng,
Một niềm tin nghiến nát mọi quân thù.
Chiến dịch Đường 9-Nam Lào
Tháng 3-1971
(Bài thơ này đã được nhạc sĩ Doãn Nho phổ nhạc thành bài hát “Năm anh em trên một chiếc xe tăng”).
THƠ VIẾT Ở BIỂN
Anh xa em
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió không phải là roi mà đá núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến
Vì sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em…
(Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phú Quang phổ nhạc thành bài hát Biển, nỗi nhớ và em)
CHIỀU SÔNG THƯƠNG
Đi suốt cả ngày thu
Vẫn chưa về tới ngõ
Dùng dằng hoa quan họ
Nở tím bên sông Thương
Nước vẫn nước đôi dòng
Chiều vẫn chiều lưỡi hái
Những gì sông muốn nói
Cánh buồm đang hát lên
Đám mây trên Việt Yên
Rủ bóng về Bố Hạ
Lúa cúi mình giấu quả
Ruộng bời con gió xanh
Nước màu đang chảy ngoan
Giữa lòng mương máng nổi
Mạ đã thò lá mới
Trên lớp bùn sếnh sang
Cho sắc mặt mùa màng
Đất quê mình thịnh vượng
Những gì ta gửi gắm
Sắp vàng hoe bốn bên
Hạt phù sa rất quen
Sao mà như cổ tích
Mấy cô coi máy nước
Mắt dài như dao cau
Ôi con sông màu nâu
Ôi con sông màu biếc
Dâng cho mùa sắp gặt
Bồi cho mùa phôi phai
Nắng thu đang trải đầy
Đã trăng non múi bưởi
Bên cầu con nghé đợi
Cả chiều thu sang sông.
(Bài thơ được nhạc sĩ An Thuyên phổ thành ca khúc cùng tên)