NGUYỄN ĐỨC PHÚ THỌ: ĐÔI MẮT CÁNH ĐỒNG VÀ NHỮNG VÌ SAO TRONG MẮT MẸ

Nguyễn Đức Phú Thọ (sinh ngày 09/9/1989), quê Đà Nẵng, hiện sinh sống tại TP. Long Xuyên, An Giang, là một trong những gương mặt thơ trưởng thành từ phong trào văn học trẻ đầu thế kỷ XXI. Anh từng là Thủ khoa Văn toàn quốc kỳ thi tuyển sinh đại học năm 2007, đại biểu Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc lần VIII và là gương mặt đại diện Thi quán Phương Nam tại Sân thơ Hiện đại Văn Miếu – Hà Nội năm 2011, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Thơ Nguyễn Đức Phú Thọ giàu chất trữ tình, lắng sâu trong ký ức quê nhà, tình mẫu tử và những suy tư về thời gian. Chùm thơ này cho thấy một tiếng thơ đằm thắm, giàu cảm xúc và luôn hướng về những giá trị bền vững của đời sống.

ĐÔI MẮT CÁNH ĐỒNG

Những xao xác còn giữ trên tay
tôi thả xuống dòng sông
một niềm chờ đợi
chảy băng băng qua đôi mắt cánh đồng
mùa thu vắt ngang chiếc cầu nhỏ
mưa chìm bến sông
Đoàn người chăn ước mơ
không còn ở đó
bầy ngỗng nhìn nhau, ngơ ngác buổi chiều
những cánh vũ đầy trời
chuyện người xưa ngủ im, trang sách
vạt khói đồng nương gió
tỏa mênh mông
Vùi vào tro
dấu chân xưa, vết bùn non,
sùi sần, những thân cây
– chứng tích thời gian
đường cày lầm lũi trôi, gánh về mùa sương giá
gánh về hạt gạo ngày mưa dầm, tháng hạn
ngày cha về tóc bạc trắng
như sương
Cây đước đắm mình, giữ dòng trôi
thời gian bơi trên đuôi mắt người
mẹ tôi về cùng với cỏ cây
xanh tình yêu
năm tháng…
chỗ mẹ xưa hoa sứ gầy lên mắt
chỗ tôi ngồi
mây khói quẩn quanh bay
Biết tìm đâu
lòng vọng những mong manh
không thể nói với người
đất có lời của đất
sự lặng im, hay một tiếng nói khác
về miền tuổi thơ chân trời
xa ngút
những ban mai
Chiều nay
bên chiếc cầu nhỏ
những xao xác mơ hồ, không còn giữ trên tay
tôi ngắm nhìn dòng sông
bằng nỗi niềm chờ đợi
chảy băng băng qua đôi mắt cánh đồng…

VỌNG

Đêm nay lạnh về chầm chậm
Gió nghiêng một góc con đường
Áo mùa đông không đủ ấm
Mơ hồ lạc giọng trong sương
Hàng cây đầm đìa nỗi nhớ
Gió mưa phủ khắp chân đồi
Biết làm sao mà níu giữ
Mỏng manh một sắc hoa tươi?
Quán nhỏ lửa nồng mắt củi
Chìm bao tiếng thở xa xôi
Ngỡ giữa ròng ròng khói trắng
Buồn vui cứ thế qua đời
Đêm nay lạnh tràn chầm chậm
Bóng người khuất giữa nẻo cao
Tháng năm dài cơn gió mỏng
Vọng về từ những lao xao…

NHỮNG VÌ SAO TRONG MẮT MẸ

Những vì sao cô đơn gom về âu lo
nhận về giông bão…
những vì sao buồn
như đốm lửa đêm đông
Mỗi sớm mai quanh đây
yêu thương dệt sợi nắng hồng
dệt giấc mơ con
cánh buồm khát vọng
vượt bao thác ghềnh
xoáy sâu
mưa táp…
để lúc đêm về lắng vọng
bình yên
Đi qua chuỗi ngày trần trụi
muộn phiền…
ngoảnh lại mới hay
mình còn nông nổi
những phút gục đầu
những lần bổi hổi…
chỉ vì sao
lặng lẽ khóc cùng con
Sương gió mài…
trên mái tóc nhạt màu
nay thả xuống đời con
những chùm sóng trắng
Dẫu đi đến cuối hành trình con biết
chẳng bao giờ con đi hết
những vì sao trong mắt mẹ
mẹ ơi…