LÊ HẢI KỲ: CHẲNG BAO GIỜ NGUÔI MỘT CỐ HƯƠNG

LÊ HẢI KỲ là một giọng thơ giàu chất biển và chất núi, luôn dịch chuyển giữa những miền địa lý để tìm kiếm căn tính của con người trước thiên nhiên và ký ức. Trong chùm thơ này, biển, núi, phù sa, hạt muối, chim biển hay bụi đỏ không chỉ là cảnh sắc mà còn trở thành những biểu tượng của tình yêu, nỗi nhớ, thân phận và cố hương. Thơ Lê Hải Kỳ giàu liên tưởng, phóng khoáng mà da diết, mang hơi thở của những cuộc viễn du nhưng luôn hướng về nơi neo đậu cuối cùng của tâm hồn. Đó là tiếng nói của một người đi xa nhưng chưa bao giờ thôi nhớ quê nhà.

CẦU HÔN THƠ

tôi cầu hôn thơ bằng ngọn sóng
khi lòng ngùn ngụt phong ba
trái tim si đứng trước biển quá đỗi thật thà
xin em là ga cuối
giữa trùng khơi bể đời
giữa trùng khơi bể người
tôi nguyện yêu thơ đến khi nào trời thôi thiên thanh, hải lưu thôi nóng lạnh
mặn mòi bao lấy phù sa
phù sa của hương hoa chắt từ những đêm không ngủ
tôi hòa mình vào biển
hát ru người
và hát ru thơ.

CƯỚI NÚI

khi trái tim tràn màu nhớ, nỗi nhớ bạt ngàn xanh, tôi sẽ cưới núi
người miền biển nói là làm
sính lễ mang theo gừng cay muối mặn
những con sóng cheo leo
ngược sông
ngược suối
ngược đèo
chảy vào thâm u khơi tớ dày đỏ mặt
núi đang hây hẩy xuân thì
ngày núi khoác áo cô dâu
bao nhiêu mặt trời nép sau tiếng khèn trộm nhìn hương trắng
những đám mây mất ngủ thổ cẩm sắc màu
lúng liếng thung sương
đá xám mềm môi dìu trai bản
hết thảy con đường ngả nghiêng say
tôi từng viết ngàn vạn bài thơ con gái, xanh nối xanh
nhưng phút giây này không thể
ngày cưới núi
tự em là một thi tiên
cứ để ngôn từ xúng xính bay.

HẠT MUỐI CẦN BAO NHIÊU NƯỚC MẮT

em nói đi,
cần bao nhiêu nước mắt để đắp thành hạt muối
cánh đồng trắng xoá buồn vui
tôi đã qua những cánh đồng thiếu phụ mặn môi
phơi nước mắt lên biển
lầm lũi
đi đến mòn đức tin vẫn không đến được chân trời
tôi đã qua những con sông mất ngủ giữa cuộc người
ngàn đêm mắt đắng
muốn hoà vào biển nhưng sợ lòng nhiễm mặn
phù sa tơi tả đường mơ
sao em không nói về bài ca cuối đất
về cánh đồng trắng xoá buồn vui
về cơn mất ngủ mãn tính của trăm vạn dòng sông giữa mùa gió mặn
và xin,
đừng nhắc tên tôi
chấp chới nỗi đời
cần bao nhiêu nước mắt để đắp thành hạt muối.

Bụi đỏ cầm cương
những chiều gió chồm ngựa chứng
ký ức liều mình để bụi đỏ cầm cương
tôi nhớ núi dại cuồng dấu vó
và bóng hoa miên di về phía mù sương
thuở núi mọc trong tôi ngợp ngời hương trắng
mùa bụi đỏ lem lấm tiếng người
em vặn vừa góc nhỏ
bông bênh khoảng lặng
trăm năm khoảng lặng xâm thực lòng nhau
là ngữ ngôn của tận cùng ngôn ngữ
từ chân trời tà dương dựng bờm hướng núi
này em,
bụi đỏ có kịp về phủ phục bóng trăng.

Chẳng bao giờ nguôi cố hương
tôi di cư như loài chim biển
vừa bay vừa ngủ
sóng nước là nhà
suốt đời không dừng lại
tôi và loài chim biển
từ ngàn thế kỷ đã biết thích nghi
tiến hóa cùng đại dương
tôi học cách sinh tồn của loài chim biển
đói ăn sóng
khát uống sóng
yêu như những cánh bay làm tình trên sóng
nhưng,
vĩnh hằng không thể nào xây tổ nơi đọt sóng
nên chẳng bao giờ nguôi cố hương.

LÊ HẢI KỲ