THƠ BÙI BÁ ĐÔNG

Bùi Bá Đông (sinh ngày 06/4/1990 tại Hòa Minh, Châu Thành, Trà Vinh) là một cây bút trẻ giàu triển vọng của văn học đương đại Việt Nam. Gắn bó với vùng đất sông nước Nam Bộ, thơ anh mang đậm hơi thở quê hương với những hình ảnh quen thuộc như dòng sông, bến nước, vạt chiều, sương khói và bóng dáng người mẹ. Chùm thơ *Di trú giấc mơ*, *Thôi đừng ru nữa* và *Đôi mắt đồng bằng* thể hiện rõ phong cách sáng tác giàu cảm xúc, giàu suy tưởng cùng khả năng sáng tạo hình ảnh độc đáo của tác giả.

Trong *Di trú giấc mơ*, những giấc mơ lang thang giữa phố thị gợi lên cảm thức lạc lõng và kiếm tìm bản ngã. *Thôi đừng ru nữa* là tiếng lòng cô đơn của con người giữa nhịp sống hiện đại đầy xô bồ. Đến với *Đôi mắt đồng bằng*, người đọc bắt gặp tình yêu tha thiết dành cho quê hương cùng những trăn trở về thời gian, ký ức và thân phận con người. Bằng ngôn ngữ giàu chất thơ và chiều sâu nội cảm, Bùi Bá Đông đã góp phần làm mới tiếng nói của thế hệ thơ trẻ hôm nay.

DI TRÚ GIẤC MƠ

Đêm qua
giấc mơ tôi mọc rễ
xuyên qua căn phòng chật chội
trốn chạy cơn mưa rơi xuống lòng dột nát
những lần thương
phố bỗng lặng thinh
chỉ để nghe cánh loa kèn khóc mùa trôi dạt
vỡ đầy hương
nấp sau mái tóc người đàn bà về muộn
chẳng còn tiếng nói
ngọn đèn treo bóng người
gọi nhau về bằng dấu những đôi tay
giấc mơ tôi rong rêu
bám trên ngực áo còn thơm mùi phố
lang thang qua những ngã đường di trú.

THÔI ĐỪNG RU NỮA

Em đừng ru nữa
phố chẳng còn đủ chỗ để ngồi nghe
bông cải nào gió đưa về mây trắng
thương nỗi buồn nghẹn lại phía hoàng hôn
căn phòng tôi
đã chật những mùa bỏng rát
treo bóng quê hương bên song cửa mịt mờ
em đừng ru nữa
thành phố này
chẳng đủ thời gian để nghe chúng ta kể
ngoài kia tiếng xe dẫm lên mặt đường ngập nắng
như lũ ngựa hoang vừa qua cánh rừng khô hạn
còn lại cô đơn choàng vai đêm lặng lẽ
mở khung cửa sổ nhìn nhau
chúng ta trong cô đơn.

ĐÔI MẮT ĐỒNG BẰNG

Từng con sông chảy trên gương mặt cũ
ném một ánh nhìn
ngọn đuốc đồng bằng đỏ những lần thương
đôi mắt nông sâu
luống cày phơi trên đỉnh mùa chạm ngõ
rót những giọt chiều vàng úa
tiếng hát cất lên từ cánh đồng cứa da thịt rát đau
những dấu chân lún sâu biền bãi
em vẫn thủy chung một thời con gái
điệu nhớ ru hời mấy nhánh sông quê
và con đò
sao chẳng sang lần nữa
chở ngày về neo đáy mắt hoang vu.