Đoàn Thị Tảo là một trong những gương mặt thơ nữ tiêu biểu của văn học Việt Nam đương đại. Thơ bà mang giọng điệu riêng, giàu nữ tính, sâu lắng và thấm đẫm nỗi buồn hoài niệm. Chùm thơ Cho một ngày sinh, Tình trẻ và Vành nôi chao nghiêng đã thể hiện rõ phong cách nghệ thuật ấy. Nếu Cho một ngày sinh là lời tri ân đầy xúc động về số phận người phụ nữ mang tâm hồn nghệ sĩ đa cảm, thì Tình trẻ lại gợi nhớ những rung động đầu đời trong trẻo nhưng dang dở, để lại nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Đến với Vành nôi chao nghiêng, người đọc cảm nhận được vẻ đẹp của tình yêu thủy chung, đức hy sinh và lòng nhân hậu trong những năm tháng chiến tranh. Bằng ngôn ngữ giàu hình ảnh, chất dân gian đằm thắm cùng cảm xúc chân thành, Đoàn Thị Tảo đã khắc họa những cung bậc yêu thương, nhớ thương và khát vọng hạnh phúc của con người, để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng bạn đọc nhiều thế hệ.
CHO MỘT NGÀY SINH
Thế là chị ơi
Rụng bông gạo đỏ
Ô hay trời không nín gió
Cho ngày chị sinh
Ngày chị sinh trời cho làm thơ
Cho nét buồn vui bốn mùa trăn trở
Cho làm một câu hát cổ,
Để người lý lơi
Vấn vương với sợi tơ trời
Tình riêng bỏ chợ, tình người đa đoan
*Bài thơ này đã được nhạc sĩ Trọng Đài phổ nhạc thành bài hát Chị tôi
TÌNH TRẺ
Hai con chim cãi nhau trên cành cây trước cửa
Rồi giận hờn bay đi hai nơi
Em chợt nhớ chúng mình ngày đó
Buồn thương đến giờ khôn nguôi
Ơi con se sẻ non
Từ lòng em cất cánh
Bay về phương nào
Về một vùng trăng sao
Một đêm đợi chờ phố vắng
Chiếc cầu trong sương im lạnh
Hàng cây bên hồ đong đưa
Có con chim bé nhỏ
Bay tìm bạn trong mưa
Hai con chim cãi nhau trên cành cây trước cửa
Rồi giận hờn bay đi hai nơi…
VÀNH NÔI CHAO NGHIÊNG
À…ơi! Giường bệnh thành vành nôi xinh
Tiếng em ru như gió núi mưa rừng
Theo bước chân anh qua đèo lội suối
Theo anh lúc dừng chân gối đồi ngủ vội
Là tiếng em ru
À… ơi… ngủ đi… ngủ đi
Tiếng em như nước suối trên ngàn
Mát trán anh nóng bỏng
Hành quân qua rừng tìm hạt sương anh uống
Là tiếng em ru
À…ơi…
Giường bệnh thành vành nôi xinh
Em ru ngày ấy chúng mình
Tiễn nhau qua cánh đồng nặng hạt
Con cò non đuổi cánh diều mà bắt
Hai đứa mình đưa nhau qua sông
Tiễn anh, vườn gục gốc bòng
Một bãi dâu đỏ lá
Đưa anh đi xa
Suốt chặng đường đánh Mĩ
Ngủ đi… ngủ đi…
Em ru tre ngả ngâm sông
Đò sang nếp vàng gấc đỏ
Em ru cho lúa đồng chín rộ
Cho ngô nảy bẹ phất cờ
Ru anh thương binh về làng
Em thơ trước ngõ
Mẹ già tựa cửa
Cô gái làng mong anh
Ngủ đi… Ngủ đi…
À… ơi… giường bệnh
Thành vành nôi xinh.