NGUYỄN NHẬT ÁNH VÀ HÀNH TRÌNH GIỮ GÌN NHỮNG GIẤC MƠ TRONG TRẺO CỦA NHIỀU THẾ HỆ ĐỘC GIẢ

TỪ “MẮT BIẾC” ĐẾN “CHO TÔI XIN MỘT VÉ ĐI TUỔI THƠ”: NGUYỄN NHẬT ÁNH VÀ HÀNH TRÌNH GIỮ GÌN NHỮNG GIẤC MƠ TRONG TRẺO CỦA NHIỀU THẾ HỆ ĐỘC GIẢ

Từ những rung động đầu đời đến ký ức tuổi thơ bất tận – thế giới văn chương của Nguyễn Nhật Ánh luôn có sức mạnh đưa người đọc trở về những miền cảm xúc trong trẻo nhất.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh sinh năm 1955 tại Quảng Nam, là một trong những tác giả được yêu mến nhất của văn học Việt Nam đương đại. Khởi đầu với thơ và nghề dạy học, ông sớm khẳng định tên tuổi qua hàng loạt tác phẩm dành cho thiếu nhi và tuổi mới lớn. Văn chương Nguyễn Nhật Ánh hấp dẫn bởi lối kể chuyện dung dị, hóm hỉnh nhưng giàu chất thơ, chạm đến những cảm xúc sâu kín về tình bạn, tình yêu, gia đình và tuổi trẻ.

Bên cạnh những tác phẩm nổi tiếng như: Mắt biếc, Cô gái đến từ hôm qua, Hạ đỏ, Còn chút gì để nhớ hay Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, thơ Nguyễn Nhật Ánh cũng mang nét riêng với sự chân thành, trẻ trung và giàu cảm xúc. Những bài thơ như Thành phố tình yêu và nỗi nhớ, Đầu xuân ra sông giặt áo hay chùm Tứ tuyệt cho nàng không chỉ phản ánh tâm hồn lãng mạn của một thế hệ mà còn lưu giữ vẻ đẹp của tình yêu, ký ức và khát vọng tuổi trẻ.

Hơn nửa thế kỷ cầm bút, Nguyễn Nhật Ánh vẫn là người kể chuyện tuổi thơ được nhiều thế hệ độc giả yêu mến và tìm thấy chính mình trong từng trang sách.

THÀNH PHỐ TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ

Hàng me xanh ngắt
Có tự bao giờ
Mà nay đứng đó
Cho em làm thơ.
Con đường ta qua
Đến nay bao tuổi
Em qua trăm buổi
Em lại nghìn lần
Mà sao bối rối
Khi cầm tay anh.
Bầu trời hình vuông
Nằm trên cao ốc
Mặt trời đứng nấp
Sau những mái nhà
Để dành bóng mát
Cho người đi xa.
Em ơi lắng tai
Nghe thành phố thở
Bằng tiếng sóng vỗ
Dưới những thân tàu
Bằng hương rừng già
Trên vai bộ đội
Bằng hương đồng nội
Thanh niên xung phong
Bằng mùi dầu xăng
Bằng bao tiếng động
Âm thanh cuộc sống
Gõ đều ngày đêm.
Anh đi cùng em
Qua trăm góc phố
Lòng chẳng hề quên
Từng viên đá nhỏ.
Mai chiến trường xa
Dẫu nhiều gian khổ
Trái tim thành phố
Vẫn đập trong người
Như là cuộc sống
Như là tình yêu
Như là nỗi nhớ
Suốt đời mang theo…
1979
*Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

ĐẦU XUÂN RA SÔNG GIẶT ÁO

Đầu xuân ra sông giặt áo
Vai sờn đâu dám mạnh tay
Mùi gió mùi sương mùi nắng
Theo nhau xuống bến sông này.
Da thịt đứa nào cũng chai
Nắng táp càng thêm gân guốc
Chỉ sợ ba cái áo quần
Mưa nắng làm sao khỏi mục.
Chiếc áo bữa nay đứt cúc
Ngày mai lại toạc trên lưng
Quanh năm vá dọc vá ngang
Cũng đủ giang hồ thành nết.
Suốt ngày ăn thua với đất
Cách chi áo chẳng bạc màu
Gai đâm vào thịt chẳng đau
Tiếc áo thêm vài mụn vá.
Có điều thanh niên bất sá
Hào khí vốn ở trong lòng
Đất trời cũng còn chạy mặt
Kể gì miếng rách sau lưng.
Ra sông giặt áo đầu xuân
Thấy lòng tự dưng xúc động
Dòm sông thấy nước vẫn đầy
Ngó áo biết tình còn nặng.
Mồ hôi cứ như muối trắng
Làm sao áo chẳng mặn nồng
Sớm gió chiều mưa trưa nắng
Bốn mùa thấm cả vào trong.
Ra sông giặt áo đầu xuân
Ề à ba câu vọng cổ
Đất nước còn nhiều gian khổ
Mai ta lại mặc áo này.

TỨ TUYỆT CHO NÀNG

Thương nhau mấy núi cũng trèo
Nhà em lầu chín khó leo quá chừng
Chân đi một bước lại dừng
Ngó lên, lại nhủ: hay đừng yêu em!
Dành cho anh một chỗ buổi chiều
Dành cho anh một chỗ tình yêu
Dành thêm một chỗ cho anh đứng
Bên cạnh đời em lúc quạnh hiu.
Trái tim nằm ở trong người
Đâu như quần áo mà phơi ra ngoài
Nếu em còn trách anh hoài
Thôn Đông ngại nói, thôn Đoài nói đi!
Ghé thăm em một chút rồi đi
Ngồi thêm cũng chẳng nói năng chi
Lòng em cửa khép then cài lắm
Chẳng biết ngày xuân sắp lỡ thì
Ngày mai xa cách nhau rồi
Đừng quên anh đã từng ngồi bên em
Sau này, ai nói yêu thêm
Chỉ là nhắc lại điều em nghe rồi…
Hình như trong gió có mưa theo
Nghìn núi xanh xa có vạn đèo
Trái tim em cũng hình như có
Con đường qua đó rất cheo leo?