GIỮ BÌNH YÊN NƠI “CÕI BÁC XƯA”

GIỮ BÌNH YÊN NƠI “CÕI BÁC XƯA”

Giữa cái nắng hơn 40 độ C của Hà Nội, những người lính Trung đoàn 600 (Bộ Tư lệnh Cảnh vệ) vẫn lặng lẽ đứng gác dưới mặt trời bỏng rát, bảo vệ tuyệt đối an toàn các mục tiêu trọng yếu của quốc gia. Trong đó có Khu Phủ Chủ tịch, nơi lưu giữ những ký ức thiêng liêng về Chủ tịch Hồ Chí Minh, địa chỉ từng đi vào thơ Tố Hữu như một “cõi Bác xưa”.
Công việc của họ không có những phút giây hào nhoáng. Chỉ có những ca trực kéo dài, những giọt mồ hôi thấm đẫm quân phục và trách nhiệm luôn đặt lên hàng đầu. Nhưng phía sau mỗi vị trí gác là sự bình yên của Thủ đô, là sự an toàn của những địa chỉ mang ý nghĩa đặc biệt với đất nước.
Giữa nắng nóng khắc nghiệt, những chai nước mát, những lời động viên của đoàn viên thanh niên và hội phụ nữ đơn vị đã tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội. Nghĩa tình ấy trở thành động lực để mỗi cán bộ, chiến sĩ tiếp tục vững vàng thực hiện phong trào “Ba nhất”: Kỷ luật nhất, Trung thành nhất, Gần dân nhất.
Có những người đang âm thầm đứng giữa nắng để gìn giữ bình yên cho Tổ quốc. Và chính sự lặng thầm ấy làm nên vẻ đẹp của người chiến sĩ Công an nhân dân hôm nay.

VHCA mời bạn đọc cùng nhớ lại không khí “cõi bác xưa” qua bài thơ của nhà thơ Tố Hữu

THĂM CÕI BÁC XƯA

Anh dắt em vào cõi Bác xưa
Đường xoài hoa trắng nắng đu đưa
Có hồ nước lặng sôi tăm cá
Có bưởi cam thơm, mát bóng dừa.
Có rào râm bụt đỏ hoa quê
Như cổng nhà xưa Bác trở về
Có bốn mùa rau tươi tốt lá
Như những ngày cháo bẹ măng tre…
Nhà gác đơn sơ, một góc vườn
Gỗ thường mộc mạc, chẳng mùi sơn
Giường mây chiếu cói, đơn chăn gối
Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn. …
Ô vẫn còn đây, của các em
Chồng thư mới mở, Bác đang xem
Chắc Người thương lắm lòng con trẻ
Nên để bâng khuâng gió động rèm…
Con cá rô ơi, chớ có buồn
Chiều chiều Bác vẫn gọi rô luôn
Dừa ơi, cứ nở hoa đơm trái
Bác vẫn chăm tay tưới ướt bồn.
Ôi lòng Bác vậy, cứ thương ta
Thương cuộc đời chung, thương cỏ hoa
Chỉ biết quên mình, cho hết thảy
Như dòng sông chảy, nặng phù sa.