Đoàn Văn Mật (sinh năm 1980) là nhà thơ, nhà báo, hiện giữ cương vị Phó Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Anh được biết đến với lối sống điềm đạm, suy tư và quan niệm sáng tác đề cao chiều sâu trải nghiệm, luôn hướng ngòi bút về con người, quê hương và những giá trị bền vững của dân tộc. Thơ Đoàn Văn Mật giàu cảm xúc, kết hợp hài hòa giữa chất trữ tình và suy tưởng, mang âm hưởng sâu lắng, đậm bản sắc văn hóa Việt Nam. Anh đã nhận nhiều giải thưởng văn học uy tín, khẳng định vị trí của mình trong đời sống thơ đương đại.
Ba bài thơ Với sông Tiền, Đất nước bè trầm và Phút im lặng này thể hiện rõ cảm hứng quê hương, đất nước và con người trong thơ Đoàn Văn Mật. Với sông Tiền là khúc hoài niệm da diết về miền sông nước Nam Bộ với những hình ảnh bình dị mà sâu nặng nghĩa tình. Đất nước bè trầm cất lên niềm tự hào về truyền thống văn hóa, lịch sử và sức sống bền bỉ của dân tộc Việt Nam qua bao thăng trầm. Phút im lặng này là lời tri ân xúc động dành cho những người đã hy sinh trong thiên tai, thể hiện lòng nhân ái và niềm tin vào phẩm giá con người.
VỚI SÔNG TIỀN
Nước trôi không để lại bóng
chân cầu đám mây bay nghiêng
chuông chùa lặng đơm vào sóng
chiều lên thắc thỏm sông Tiền
Ta đến như người lữ thứ
rồi đi như khách bộ hành
vẫn đấy một vầng trăng cũ
treo hoài trên bến dừa xanh
Núi vẫn đứng vời trông núi
để mây nhuộm tím cửu nguồn
bìm bịp từng chiều khắc khoải
gọi người đâu đó xa xăm
Gọi người bóng chim tăm cá
gọi người điên điển trổ bông
gọi người lá xanh rau đắng
cớ chi biền biệt bưng đồng…
ĐẤT NƯỚC BÈ TRẦM
Đất nước ngàn năm hát khúc bè trầm
những gò đống chất cao như núi
còn núi thì âm thầm cúi xuống
đỡ nàng vọng phu trong cơn tuyệt vọng
khổ đau kiếp đá trời trồng
Đất nước ngàn năm vang những nốt trầm
đàn bầu não lòng
mõ, phách chiêu hồn
tình tang trống cơm, trống đế
réo rắt đàn nhị
đêm đêm tiếng nguyệt vọng về
Đất nước ngàn năm thổn thức triệu
câu thơ
những tục ngữ, ca dao
những hò, vè, bát, cú
được làm ra từ người không biết chữ
nhưng biết yêu dân tộc của mình
Những câu thơ lấm láp giữa đất bùn
cất lên đêm làm vầng trăng tỏ mãi
những câu thơ khiến triệu người đứng dậy
cầm cuốc, cày… đánh đuổi xâm lăng
những câu thơ như lá rách, lá lành
nương vào nhau khi bão giông dồn đến
điệu và vần như thừng, như chão
tựa lấy nhau như khúc ruột mềm
Đất nước ngàn năm vang khúc bè trầm
những mộ gió mọc lên dài mãi
những thân xác vẫn không thôi nằm lại
chụm nhau vào, kê đảo thêm cao.
PHÚT IM LẶNG NÀY
Trong phút lặng im này
tôi muốn nói với tôi một điều gì đó
giữa rừng mưa đổ
ai Phong Điền
ai Rào Trăng
đã nằm lại muôn trời thác lũ
xót thương đâu của một người
Trong phút lặng im này
núi gục xuống và rừng ngã xuống
người nằm lại và người đứng lên
(nằm lại như rừng, đứng lên như núi)
mơ làm xanh những cuộc đời
Trong phút lặng im này
mưa vẫn trắng trời xứ Huế
nước vẫn dồn cả về Quảng Trị
bao người lính lại ra đi
giữa lũ cuốn tang thương
giữa núi đổ lấp vùi dâu bể
giữa mỏi mòn đời mẹ
ngóng con
Xin cúi chào các anh
những ngọn đèn trong bão giông không tắt
những cuộc đời không bao giờ đánh mất
lòng tin ở con người.