Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Thạnh Đức, tỉnh Tây Ninh giàu truyền thống, nhà giáo – nhà thơ Trần Nhã My (tên khai sinh Trần Thị Thanh Nhã) luôn nhắc về quê hương bằng hai chữ “biết ơn”. Với chị, quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn là nguồn mạch nuôi dưỡng tâm hồn, là điểm tựa để mỗi bước đi trong đời đều có hướng trở về.
Là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, nhà thơ – nhà giáo Trần Nhã My không chỉ được bạn đọc biết đến qua những trang thơ đậm tình quê hương mà còn là một đại biểu dân cử tận tâm với đời sống cộng đồng. Từ trải nghiệm của người cầm bút và người đứng lớp, đồng thời kế thừa thực tiễn hoạt động của Đại biểu Hội đồng nhân dân nhiệm kỳ 2021 – 2026, chị bước vào nhiệm kỳ mới với một chương trình hành động cụ thể, giàu tính khả thi.
HUYỄN HOẶC GIẤC MƠ
Chiều nghiêng
em mang những câu thơ ngược dốc
những câu thơ em viết cho anh, anh viết cho em
những câu thơ đầy ắp tiếng cười
long lanh hạnh phúc, bạt ngàn niềm đau
Em mang thơ
đi hết tuổi xanh
thành người đàn bà đội thúng
em
thơ đội đầu, bưng nách
hầu như chân đã mỏi
mà thơ cứ mãi nhiều thêm
Em lên ngọn đồi xanh
thả thơ vào cánh gió
xoay tít
xoắn về phía anh
Sau nữa
có người mơ, trong giấc mơ người đàn bà
hóa thành cánh gió
thả mình vào thơ em…
ĐƯA EM VỀ LẠI NGÀY XƯA
Anh sẽ đưa em về đồi nắng cũ
về góc quán xưa
cánh võng đong đưa cho em nằm ngủ
phải không anh như thuở xa nào
Anh sẽ đưa em về cánh đồng ca dao
dòng sông cổ tích nơi hai đứa mình hò hẹn
mây nhìn bẽn lẽn
gió cợt đùa, nắng hờn lối nhỏ
phải không anh, lâu lắm rồi ngày đó
Đưa em lên biên giới nữa nhé anh
qua cửa khẩu cho em nhìn quanh
ngơ ngác anh
ngơ ngác em miền đất lạ
Trở về thôi
chân núi Bà
có quán canh chua cá
cô chủ hiền khuyến mãi món mắm dưa
Đưa em trở lại ngày xưa
nắm tay nhau hóng đêm về gió núi
nhớ nghe anh nhớ lời đã hứa
mùa mới đến rồi anh có hay chưa?
CHIỀU TRÊN ĐỒI VẮNG
Em tìm dấu trăng rơi trong hoang tàn đổ nát
trong cỏ dại nhờ nhờ nhập nhoạng
ánh trăng người đã bán
giờ vẫn còn nghiêng nghiêng
Em tìm dấu chân đôi tình nhân cũ
trong sẫm tối mịt mờ
bờ cát dài lẳng lặng
xoá dấu tình trăm năm
Pôsahnư công chúa thuỷ chung chờ chồng
trên đồi cao vọng tưởng
như hòn vọng phu ngóng trông bốn phía buồn chất ngất
nước mắt hoà biển xanh
Em và anh
rời đồi hoang trong vội vàng hấp tấp
Bà Nài chiều xuống thật nhanh
em tiếc mình không kịp đọc câu thơ cũ
Em ngoái nhìn
Lầu Ông Hoàng vẫn còn đây dù hoang phế
tháp Pôsahnư dịu dàng đoan thục cô quạnh dưới trăng nghiêng
em lọt thỏm trong bóng chiều ngơ ngác
nhưng mà có anh…