Nhà thơ Trúc Thông, sinh năm 1940, quê Hà Nam, mất năm 2021 ở Hà Nội. Ông tốt nghiệp Khoa Văn Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, về công tác tại Ban Văn nghệ, Đài Tiếng nói Việt Nam cho đến lúc nghỉ hưu. Là một nhà thơ trưởng thành trong chiến tranh giữ nước, Trúc Thông là một gương mặt thơ khá đặc biệt và có nhiều đóng góp đáng ghi nhận cho nền thơ đương đại Việt Nam mà Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2016 đã nói lên điều đó.
BỜ SÔNG VẪN GIÓ
(Chị em con kính dâng hương hồn mẹ)
lá ngô lay ở bờ sông
bờ sông vẫn gió
người không thấy về
xin người hãy trở về quê
một lần cuối… một lần về cuối thôi
về thương lại bến sông trôi
về buồn lại đã một đời tóc xanh
lệ xin giọt cuối để dành
trên phần mộ mẹ nương hình bóng cha
cây cau cũ, giại (*) hiên nhà
còn nghe gió thổi sông xa một lần
con xin ngắn lại đường gần
một lần… rồi mẹ hãy dần dần đi.
(*) Giại: Cái giại, một thứ như bình phong đan bằng tre dựng trước hiên nhà ở vùng quê Bắc Bộ).
TRỞ VỀ QUẢNG TRỊ
các em đã lớn ở Đông Hà
chắc chắn trong vòng tay hạnh phúc
ai vừa khen con gái Quảng Trị da trắng tóc dài
anh nhớ mùa hè năm 1972
o giao liên cụt tay dẫn anh đi
da xạm
anh nhớ đêm rất đen
bỗng hở chân trời
tràn đổ lân tinh… rền rền bom nổ
khi ấy vượt sông Thạch Hãn trở về
mấy người lính vùi vào giấc ngủ
rất dịu dàng đằm thắm
nhưng mà anh vẫn nhớ…
DỌC ĐƯỜNG CHÍN, DỪNG CHÂN
bưu điện huyện Cam Lộ
không phát đi tín hiệu chiến tranh
người thương binh chống nạng bước vào
điện chúc cô giáo xưa
hai mươi tháng mười một
đường Chín khủng khiếp 1970
nổ ra đoàn em bé
ôm hoa đến tặng thầy
trên một dòng xe đạp
chân trời bụi mù đoàn xe tải
mờ gợi chút gì chiến trận xưa
khách thủ đô rủ nhau về Tân Sở (*)
đặt nhịp tim mình
trước trái tim từng đập Hàm Nghi
(*) Tân Sở: Căn cứ chống Pháp của vua Hàm Nghi.