CÁI THƯƠNG NHƯỜNG CÁI GIẬN

Truyện ngắn “Cái thương nhường cái giận” xoay quanh mối quan hệ vợ chồng già giữa bà Hiêng và lão Nọi, đặt trong không gian miền núi đậm đặc phong tục và ký ức.
Bà Hiêng bỏ nhà đi sau khi bị chồng là lão Nọi đánh vì hiểu lầm chuyện bà cho đi một cỗ quan tài. Trong những ngày xa nhau, cả hai đều sống trong giận dữ nhưng cũng đầy nhớ nhung.
Ở nhà, lão Nọi lúng túng với cuộc sống thiếu vợ và dần nhận ra tình nghĩa sâu nặng. Bà Hiêng ở nhà anh trai cũng không yên lòng, nhớ lại tình yêu và quãng đời gắn bó với chồng.
Hiểu lầm được hé lộ, tình cảm lấn át tự ái. Cuối cùng, họ quay về với nhau, hàn gắn, để thấy rằng trong đời sống vợ chồng, cái thương luôn lớn hơn cái giận.
VĂN HỌC CÔNG AN trích giới thiệu 15 đoạn hay nhất trong truyện ngắn mới của Đại uý PHAN ĐỨC LỘC, vừa đăng trên ấn phẩm Văn nghệ Công an.
——
1. Bà Hiêng vừa gạt nước mắt, vừa xếp vội mấy bộ quần áo cũ, nhét vào bao tải ngả màu cháo lòng. Lần này, bà bỏ đi thật, đinh ninh dặn lòng không bao giờ quay lại với kẻ tệ bạc ấy nữa… Lồng ngực bà nghèn nghẹn như bếp lửa tắc mùn cưa.
2. Cục tức trong đầu lão vỡ bung ra như quả trứng gà chọi trứng. Và lão lấy đà tát một cái bốp thật mạnh vào má bà khiến cả hai người đều loạng choạng không vững…
3. Ngày ấy, Hiêng tựa như một đóa hoa ban ngậm sương e ấp nở thầm bên hiên nhà… Lời anh cả nói là ngọn gió ấm, gió thổi hướng nào, hoa ban nghiêng cánh theo hướng đó.
4. Một cái đầu lợn con tròn bằng quả cam nhu nhú lòi ra, lão nín thở đỡ lấy… Lợn con kêu ré lên eng éc. Lão thở phào, cùng lúc ấy, một cảm giác gì đó rất thiêng liêng ập đến khiến lòng lão lâng lâng xúc động.
5. Tôi không giả vờ thế thì bà có thương tôi đâu?… Lưỡi bào đi đến đâu, vỏ bào bung ra từng mảnh cong cong như cánh hoa hồng đến đó.
6. Bà nhìn con đường đất đỏ phía trước, lần chần bước đi, tai vẫn còn nghe rền rền tiếng ngáy của lão nơi cái giường gần cửa sổ. Con khướu bên cành ban liếng thoắng hỏi bà: Đi đâu đấy? Đi đâu đấy? Đi đâu đấy?
7. Đáp lại lời lão là tiếng kêu meo meo của con mèo đen nằm co ro bên góc bếp đã lụi tro từ bao giờ, lạnh ngắt.
8. Máu tràn lên sục sôi cuốn trôi cây rừng, cuốn trôi đá sỏi, cuốn trôi cả Thởi, cả Hiêng xuống một cái xoáy không đáy, điên cuồng xoay vòng, xoay vòng mãi cho đến lúc tóc, mắt, thịt, da, ngón tay, ngón chân rơi rụng ra từng mảnh nát nhờ…
9. Chết trước hay chết sau thì cũng gặp nhau ở Mường Trời cả. Bà vẫn là vợ của tôi. Tôi vẫn là chồng của bà.
10. Sao lão Nọi chưa đến đón mình về? Hay lão vẫn còn giận? Bà Hiêng ngóng lão Nọi như đứa trẻ con chờ mẹ về từ buổi chợ phiên.
11. Mặt trời xuống núi, bếp củi đượm hồng, hành nướng thơm nồng, bà Hiêng vẫn chưa về nhà. Trời động mưa nổi gió rì rào… Lão cuống cuồng ra con suối đầu bản. Nương lao xao tiếng lá ngô khua động. Suối rì rào lời nước chảy thê lương.
12. Chỉ thấy một đôi dép cao su sứt quai màu đen sờn cũ xếp ngay ngắn trên bờ. Lão hơi chợn rợn trong lòng. Nói dại, hay là bà ấy…
13. Thi thoảng, chớp rạch một phát chộp giật như cái bóng đèn chập điện. Con khướu nhốt trong cái lồng treo dưới cành ban giật mình, kêu toáng lên inh ỏi: Hiêng cứu tôi! Hiêng cứu tôi! Hiêng cứu tôi.
14. Lão tắt đèn pin, lẳng lặng đứng nép bên gốc ban nhìn vào trong. Căn nhà tối om, chỉ cái gian đối diện gian bếp vẫn sáng ánh đèn điện vàng quạch. Lão thấy thấp thoáng cái bóng bà Hiêng đang ngồi lom khom bên bếp…
15. Lão Nọi lủi thủi ra về. Lão Nọi vừa đi một lát thì gió nổi lên vần vũ, trời đổ mưa xối xả. Mưa sục sạo trên mái nhà như kẻ đói ăn cố đào xới đất rừng tìm củ mài, củ sắn.