Tác giả: superadmin

06.12.2025

ĐỌC “MÙI LỬA” của HỮU ƯỚC

(VĂN HỌC CÔNG AN trân trọng giới thiệu bài viết của nhà thơ NGUYỄN SĨ ĐẠI về tập thơ mới nhất của Nhà văn – Trung tướng HỮU ƯỚC. Bài đã đăng báo Nhân dân). “Mùi lửa” là tập thơ thứ sáu, sau các tập “Nốt trầm”, “Và giọt thời gian”, “Thơ chơi”, “Ngẫu hứng […]

06.12.2025

ĐẠI TÁ NGUYỄN THỤ và “GÃ CÁ SẤU CHỘT MẮT”

Đại tá, nhà văn Nguyễn Thụ (bút danh Hoàng Huệ Thụ) sinh năm 1954 tại Hồng Minh, Hưng Hà, Thái Bình. Ông nhập ngũ tháng 11/1971, trực tiếp tham gia chiến dịch 1971–1972 tại Thành cổ Quảng Trị (Trung đoàn 88, Sư đoàn 308) và là thương binh loại A. Sau chiến tranh, ông tốt […]

05.12.2025

ÂM BINH VÀ LÁ NGÓN: CHƯƠNG 6

Mẹ Sử già và quắt như cái vỏ đỗ gặp nắng. Bà ngồi ngoài sân, tỉ mỉ bóc từng nắm là ngô khô ra khỏi thân cây và bó lại cẩn thận hòng cất đi cho trâu ăn vụ rét này. Nhác trông thấy Sử xỏ vào chân đôi ủng nhựa màu tím, bà vội […]

05.12.2025

ĐỐI MẶT – Thiếu tướng NGUYỄN HỒNG THÁI

Nhà văn Nguyễn Hồng Thái là một trong những cây bút tiêu biểu của văn học lực lượng Công an nhân dân thời kỳ đổi mới. Ông sinh năm 1961 tại Nghệ An, trưởng thành từ ngành công an, từng giữ nhiều cương vị quan trọng trong báo chí và xuất bản của lực lượng. […]

04.12.2025

THƯỢNG TÁ LÊ THANH TĂNG VÀ “ĐỜI SÔNG” CUỒN CUỘN CHẢY

Gắn bó hơn hai mươi năm với chuyên mục “Kể chuyện cảnh giác” trên sóng Phát thanh Công an nhân dân, Lê Thanh Tăng là một nhà báo bền bỉ đi vào những góc khuất của đời sống bằng giọng kể tỉnh táo và nhân văn. Ở anh, nghề báo không chỉ là phản ánh […]

04.12.2025

DU AN: QUÃNG ĐEN QUÃNG TRẮNG SƠN SA

(Nhà văn DU AN chia sẻ với bạn đọc VĂN HỌC CÔNG AN về tiểu thuyết hình sự “QUÃNG ĐEN QUÃNG TRẮNG”) “Tôi đã thấm quãng đen, quãng trắng của Điện Biên. Hai quãng này, nói “không văn học” là quãng thuốc phiện cổ điển, và quãng hê rô in hiện đại. Năm ấy, tôi […]

03.12.2025

ÂM BINH VÀ LÁ NGÓN: CHƯƠNG 5

Dìn đi trước, con chó mực lẽo đẽo theo sau. Sợi xích trên tay Dìn khi căng lúc chùng. Thi thoảng con mực dừng lại, làm động tác đánh dấu đường. Dìn cười nhạt. Mày còn đường về nữa hay sao mà đánh dấu? Cỏ ướt, đá ướt, con đường ẩm sũng hơi nước vì […]