ÂM BINH VÀ LÁ NGÓN: Phần cuối: CHƯƠNG 23 + 24

Buổi sáng, Páo thấy người hơi mệt, nhưng việc còn đầy ra đấy, không dám nghỉ, vẫn phải ra ủy ban. Xong cái đường, thế nào cũng phải cố mua lấy con xe máy, cũ cũng được. Đi lại cho tiện. Mấy năm gần đây, số vụ ăn lá ngón ở Ngải Thầu tuy có giảm nhưng không đáng kể mấy. Mùa hè năm ngoái, chiến dịch càn quét cây ma ngón đã được phát động trên toàn huyện. Nhưng kì lạ thay cho cái giống này. Cứ phát lại mọc. Đào tận rễ cũng vẫn không hết được. Ở những nơi nương xa, núi cao, vực sâu, leo lên cũng nguy hiểm nên cây lá ngón vẫn mọc đầy. Số người được cứu sống từ việc ăn lá ngón do phát hiện kịp thời cũng khá lớn. Nhưng qua cái chết hụt của hai chị em gái là May và Máy vừa rồi, cho thấy.

Chỉ triệt hạ và tuyên truyền không thôi, không đủ. Phải có biện pháp gì đó thiết thực hơn. Páo vẫn nghi ngờ về sự cùng quẫn dẫn đến tự sát của hai chị em Máy nhưng Sử gạt đi. Sử bảo. Giấy không bọc được lửa. Cũng như cái chết của mo Dính thôi. Mọi việc rồi sẽ sáng tỏ. Những hung thủ giết người, kể cả khi có người nhận tội thay thì sớm muộn đều lộ diện hết, cho dù là năm năm, mười năm hoặc lâu hơn.

Quán rượu của cô Quân người Giáy mới sáng ra mà đã đông khách ghê. Khác hẳn vẻ đủng đỉnh thường khi, Quân đang tít mù tay dao, tay thớt. Khách của quán không phải là khách ủy ban, vì giờ này mới chuẩn bị vào làm việc. Đó là những thanh niên tuổi trạc hai nhăm đến bốn mươi, có đến mười lăm người. Có tay ăn mặc diêm dúa, đỏm dáng như con cò lửa, có chú thì cục mịch, đen trũi như cái cây cháy dở. Có thằng thì dép tàu, thằng thì chân đất. Tất cả đều người Ngải Thầu thì phải. Người đâu thì chỉ có cái cô Quân ấy mới biết. Hình như cả người trên Lùng Vài xuống và dưới Láo Tả lên. Các bác gọi toàn món ngon và đắt tiền, cứ như có người chiêu đãi ý. Gà luộc này, lạp sườn này, thịt trâu sấy này, rượu ngô nữa…Cô Quân phải gọi bà mẹ trạc năm chục tuổi ra phụ giúp cơ mà.

Khách ngồi kín ba cái bàn gỗ con chắp thành một dãy dài liền tù tì ngay ngoài cửa quán, bít hết lối đi vào. Cũng chả có ai vào quán giờ này cả đâu. Các anh cứ tự nhiên cho. Như thường lệ, rượu rót ra trước. Sau đến lạp sườn được nướng lên nóng hổi, sắt ra những miếng thịt đỏ chót, thơm lừng. Lạp sườn của người Giáy, người Nùng Ngải Thầu vốn là đặc sản của Mường Thàng, nếm một lần nhiều năm không quên hương vị. Ba đĩa lạp sườn đầy tú hụ, loáng cái, được vài lần bốc đã hết. Ngay cả bát tương ớt dầm thêm thảo quả cũng bị vét sạch. Tiếp đến là món thịt trâu sấy. Món này nhâm nhi được lâu đây, vì thịt trâu già vừa dai, vừa mặn, vừa cay, để trên gác bếp đã hai năm có dư, giờ vùi dưới gio nóng cho chín, đập bỏ bụi bẩn, xé nhỏ, vắt chanh vào, cũng chấm với tương ớt. Nước mắt nước mũi các bác trào ra, đến là thương.

Tiếng hô vang lên từng chặp. Rượu cứ rót liền tay. Đến khi các vị mặt đỏ tấy, mồm méo vẹo thì bắt đầu cà kê sinh sự.

Trong tiệc rượu, có thằng vốn đã đi tù hai năm vì tội trộm cắp. Mà hôm nay, trong tiệc rượu, cái thằng có của bị ăn cắp cũng ngồi lù lù đấy. Dù là khác bàn, và dù là đã nhìn thấy nhau, nhận ra nhau từ đầu nhưng bây giờ mới có cơ hội để xử lý cái ngứa mắt. Nhìn lại lực lượng. Ơ, sao bỗng dưng lại đồng đều thế, tám thằng Lùng Vài và tám thằng Láo Tả. Hai bên, từng cặp một đang vè nhau, khà khịa nhau thì cô Quân hai tay hai đĩa thịt gà đen luộc bưng ra. Mồm ý nhị nhắc khéo:

– Bác Thào Chớ có dặn, anh em có gì thì đóng cửa bảo nhau, ăn uống no say, thỏa thích thì về, ân oán lúc khác giải quyết với nhau. Chứ ở đây, gần ủy ban, không hay lắm!

Cái gã Lùng Vài có thành tích hai năm ăn cơm chính phủ thở hắt ra, bĩu môi:

– Tao làm đếch gì ủy ban mà sợ!

– Mày không sợ thì mày chơi đi, ngon thì chơi!

Thế là hai bên lao vào ẩu đả nhau. Bát đũa, chai lọ thành vũ khí. Cô chủ quán ngọt nhạt không được thì chạy ra đường la lối. Một thằng Láo Tả điên tiết vớ cái bình rượu bằng sứ quăng ra đường đến bốp một cái, vỡ tan. Lệnh trên đã thế rồi, phải dạy cho mấy thằng Lùng Vài một bài học. Mấy gã Lùng Vài cũng không kém, vớ cái phích ném xuống sân. Cô chủ quan kêu giời kêu đất, khóc lóc, bắt đền. Đền này thì đền. Mỗi tiếng hô, thằng già Lùng Vài lại đập một thứ. Lệnh trên đã thế rồi, phải cho mấy thằng Láo Tả vô tích sự một trận.

Cô Quân hoảng quá, thế này thì tan nát cơ nghiệp bao nhiêu năm gây dựng. Cô chạy đi báo chính quyền. Xã lại cử Páo xuống hiện trường. Nhìn cảnh hoang tàn, đổ nát, máu me bê bết, sứt đầu mẻ trán. Páo lập biên bản đưa đội quân sứt mẻ về ủy ban giải quyết. Tại đây, người của cả hai bên, do có hơi men vào nên khai tuồn tuột là được bề trên tài trợ cho cuộc đập phá này. Sao bỗng nhiên lại có sự hào phóng đến như thế chứ? Thào Chớ không dưng lại bỏ thóc ra đãi gà rừng thế này trong khi vợ vừa mới thoát chết phải bỏ ra số tiền khá lớn thuê thầy mo về cúng cho.

Qua khai thác, một tên người Lùng Vài khai ra rằng Thào Chớ cho chúng cơ hội để trị cho mấy thằng Láo Tả một trận vì cái tội không được việc. Mấy thằng Lão Tả cũng khai tương tự như vậy. Có nghĩa là mười mấy thanh niên này có nhiệm vụ gây rối để thu hút cánh an ninh trật tự thôn xã. Thào Chớ đang định giở trò gì vậy?

Đêm hôm ấy, vào khoảng mười một giờ đêm, Sử lặng lẽ ra khỏi nhà, với một cây gậy và một cây đèn pin lớn. Sử đi lên bản Lùng Vài, con đường này Sử vẫn thường qua lại. Sử đặt chân đến Lùng Vài và đứng dưới gốc một cây tống quá sủ cổ thụ, mốc thếch ngay đầu bản. Chừng vài phút sau, nghe ám hiệu thì tiếp tục đi xuyên qua những nương sắn của mấy hộ Nùng Dín, tại đó Sử gặp hai chục người đàn ông cao lớn, mặc thường phục mang theo rất nhiều thứ đồ trong những cái ba lô rất nặng. Cả đội di chuyển theo con đường bà con vẫn đi làm nương về phía miệng hang giếng. Đêm đầu tháng, trời le lói mảnh trăng lưỡi liềm. Sử lấy đèn pin lia xuống miệng hang tối thui, đen ngòm. Nhớ lại câu chuyện Vần đã kể về Chinh và cái đầu lâu, Sử chợt thấy ớn lạnh. Sau khi buộc sợi dây thừng vào một gốc cây lớn. Sử nói, mình sẽ xuống trước. Sử đu người theo sợi dây thừng, thận trọng đặt bàn chân vào từng hõm đá ở hai bên vách hang hình giếng mà tụt xuống. Tới nơi, Sử gọi lên và soi đèn ngược trở lại. Cả đoàn người lần lượt xuống giếng an toàn.

Cả tổ di chuyển về phía lòng hang Đùng Đeng. Sử chọn ngách hang khô và cao nhất, trong đó đã được lót sẵn cỏ khô. Sử biết từ mấy ngày nay, mọi nẻo đường tới Mùa Sán đều đã được người của Thào Chớ theo dõi. Mà trên lối đi độc đạo ấy, dễ gì lọt qua từng này con người. Sau khi cất vũ khí, loa đài và các thứ ở đó, cắt cử bốn người canh giữ, tốp người còn lại tiến về phía một ngách hang nhỏ hẹp chỉ một người đi lọt. Nhận ra dấu vết đã để lại, Sử quét đèn về phía cửa hang và chắc chắn đó là nơi thông với hầm rượu nhà Thào Chớ mà trước đó mấy hôm, Sử cùng với ông Cay, bố của Páo đã đến đây. Giờ là lúc vần đá lấp kín cửa hang và lèn thật chặt. Đây là sở trường của Sử, vì Sử vốn là lính công binh. Những tảng đá to được xếp trước sau là đá nhỏ và nhỏ hơn, chèn chặt, tạo thành một bức tường dầy cỡ gần ba mét, bịt kín cửa hang.

Xong việc, tất cả về vị trí cũ chờ trời sáng.

Không ai ngủ cả. Vẻ mặt Sử nôn nóng, lo lắng rõ rệt, còn các chiến sỹ công an lại tỏ ra bình thản, như thể, những việc như thế này chưa ăn thua gì so với những nguy hiểm, khó khăn họ đã trải qua. Lúc còn đi trên nương, thấy họ di chuyển không được nhanh cho lắm, Sử lấy làm lo ngại. Vừa rồi, khi khuân đá, vô tình chạm vào người một chiến sỹ, Sử buột mồm. “Ố, cái áo sao cứng thế”. Mãi về sau, Sử mới biết, là cảnh sát đặc nhiệm, đồng chí ấy có áo chống đạn.

Con gà mới gáy sáng thì tất cả đều đứng dậy, sẵn sàng di chuyển về phía họng khe Pá. Sử chui ra khỏi miệng hang như một con cáo và bám vào núi tụt xuống phía bản, vượt qua nhà Chinh chưa có ánh lửa thì xuống nhà Đái. Các con Đái ngủ trên sàn, cửa chốt chặt. Sử khẽ huýt sáo, Đái từ trên sàn đi xuống. Hai người chụm đầu với nhau nói gì đó rồi Sử đi về phía khe Pá, còn Đái đi sang nhà Lẩu, hiện giờ đang để không. Tại đây, lực lượng chia làm bốn mũi, tìm chỗ ẩn nấp quanh khu vực nhà Thào Chớ để đợi thời điểm thích hợp. Theo như thông tin mật, giờ mà Thào Chớ chọn là giờ Thìn (tức là 7 đến 9 giờ sáng). Hai mũi phía Đông và phía Tây thì tạm thời ở tại nhà Đái và nhà Lẩu, là hai nơi không bao giờ Thào Chớ ngờ đến. Từ tối hôm trước Đái đã cắm cành lá móc vào cổng nhà mình và nhà Lẩu để phát tín hiệu kiêng kị vì nhà có người chết và ốm. Mũi phía Bắc gồm ba người thì đi lên đường biên, ăn mặc như bộ đội biên phòng, sẽ tấn công hang ổ từ phía sau. Mũi phía Nam, cũng là mũi dễ bị phát hiện nhất, vì nhà Thào Chớ quay mặt ra hướng Nam, gồm tám người di chuyển xuôi theo lòng khe và nằm rải rác, núp mình trong những bụi sim mua, lá rong. Trời mùa hè ẩm ướt, muỗi rừng từng đàn bắt hơi người kéo đến. Tuy nhiên, Sử đã cho mỗi người một ít thuốc lạ bôi lên quần áo. Dù hơi khó chịu nhưng muỗi cứ lảng vảng ở xa, không dám lao vào mà hút máu.

* * *

Đúng giờ quy định. Hàng chục gã đàn ông, là thành phần chính của hội nghị từ trong hầm rượu nhà Thào Chớ chui ra. Do âm binh, âm tướng đã được thầy pháp cao tay người Kiều A mời về trấn giữ xung quanh với mật độ dày đặc nên Thào Chớ và ban trị sự mới của hội nghị ung dung tiến hành hội nghị. Thằng Páo với thằng Sử thì giờ đang chịu hình, ôm đầu, ôm ngực đau đớn ở nhà, làm được trò trống gì nữa. Vả lại, tai mắt của Thào Chớ ở khắp Mùa Sán này, rải từ ủy ban xã vào đây. Cứ năm trăm mét lại có hai tay chân canh gác, có gì khả nghi là báo ngay. Cổng nhà Thào Chớ cũng vậy, canh gác cẩn mật bởi chính anh em thân tộc và các con dâu rể trai gái. Chỉ cần có động, chúng rút lui vào hang là tuyệt đối an toàn. Chúng bày trên mặt bàn nào là súng, lựu đạn, thuốc nổ, dùi cui điện, truyền đơn, dao búa. Mã Thi Lục chính thức tuyên bố thành lập chính quyền Mường Thàng tự trị và tôn Thào Chớ lên làm vua Mông, trao cho Thào Chớ con dấu tròn xoe, nặng trịch. Chế độ hoạt động của chính quyền này vẫn là hoạt động ngầm. Sau này sẽ thành lập đủ các ban bệ như tư pháp, ngân khố, quân đội, quân nhu. Truyền đơn sẽ chia ra, phân phát cho những đối tượng chuyên trách mỗi phiên chợ vùng Mường Thàng sẽ đem đi rải…Sau đó, việc quan trọng nhất là chúng tiến hành cắt máu ăn thề.

Thào Chớ vừa mừng vừa run bưng bát rượu đỏ những máu lên miệng. Chớ chưa kịp uống thì một thằng đệ tử chạy lên nhà ra dấu hiệu là có bộ đội đi tuần trên đường biên. Thào Chớ thở phào. Ối dào, có tuần nào mà chúng không chia nhau đi vài lượt. Tuy nhiên, để tuyệt đối an toàn. Tất cả vội vàng rút lui vào hang. Thào Chớ đóng cửa hầm lại. Khi nào an toàn lại mở ra.…

Chỉ còn mình Thào Chớ đang mỉm cười với những thứ vũ khí, giấy tờ để trên bàn và lâng lâng trong cảm giác làm vua. Thào Chớ bưng bát rượu máu lên, làm một ực. Thế ra máu người cũng giống như máu con rắn, con ngựa, con gà, con lợn mà Thào Chớ đã từng uống thôi mà. Thào Chớ đang mân mê con dấu mà Mã Thi Lục đưa cho thì mấy chục chiến sỹ công an từ tất cả các mũi đã ập vào. Thào Chớ chưa kịp rút dao ra thì chiếc còng sắt sáng lóa đã bập vào tay hắn. Thào Chớ kêu lên:

– Tôi vô tội, sao các ông lại bắt tôi?

Một đồng chí công an đọc lệnh bắt Thào Chớ to và dõng dạc. Thào Chớ nghe chưa hết các tội danh thì đã khụy xuống.
Nắp hầm được mở ra. Ánh sáng lọt vào hầm khiến hội trong hang tưởng là tín hiệu an toàn nên nối đuôi nhau chui ra để tiếp tục hành sự. Tên thầy pháp quần xanh ảo đỏ rực rỡ chui ra đầu tiên, vừa đi vừa niệm chú ngay lập tức sa lưới. Phải đến một nửa số đồng bọn chui ra đến đâu đã bị công an khống chế ngay tới đó thì bọn còn lại phía trong hang mới phát hiện và nháo nhác tìm cách thoát ra phía lòng hang Đùng Đeng, bằng chính con đường mà chúng đã xâm nhập vào Mùa Sán. Nhưng có đường vào mà không có lối ra, không phải vì chúng không nhớ đường trong lúc bấn loạn. Mà là đường ra đã bị bịt kín bởi những tảng đá lớn, nhỏ kè chặt như công sự.

Đích thân Thào Chớ phải lên loa, bằng cái giọng run rẩy cất tiếng kêu gọi chiến hữu ra đầu hàng. Nhưng chúng ngoan cố dùng súng nã đạn ra ngoài cửa hang một cách điên cuồng. Những người dân Mùa Sán nghe tiếng súng nổ ở nhà trưởng bản thì kéo đến xem và lăn xả vào cản trở lực lượng công an một cách mê muội hòng giải cứu trưởng bản, khiến tình hình thêm phức tạp. Sử còn bị bà con lấy đá chọi vào đầu tóe máu. Như đã dự tính trước, công an phải dùng đến lựu đạn hơi cay để giải tán đám đông và ném vào hang. Cuối cùng, chưa đầy ba chục phút sau, cả năm tên còn lại lũ lượt kéo nhau ra hàng. Chúng phần lớn là người Kiều A và họ hàng nhà Thào Chớ.

Vì không có phương tiện xe cộ gì có thể lên Mùa Sán vào thời điểm đó nên việc dẫn giải hơn chục tên tội phạm nguy hiểm trên con đường dài hơn bốn cây số đi bộ là rất vất vả và phức tạp vô cùng. Dân chúng tò mò kéo đi theo sau khá đông. Họ không biết tại sao vị trưởng bản mẫn cán, đáng kính của họ lại bị công an bắt. Phải nhờ đến sự hỗ trợ của lực lượng biên phòng, tất cả mới về đến ủy ban xã Ngải Thầu an toàn đúng kế hoạch. Thào Chớ cúi gằm mặt đi giữa những nòng súng không dám ngẩng lên nhìn bà con, không dám nhìn mặt trời đang tròn vo và chiếu thẳng đứng.
Páo và những công an viên Ngải Thầu không thể có mặt ở ủy ban, vì tình hình ở Mùa Sán còn rất phức tạp. Nghe mọi người đi xem kể về khuôn mặt tái xanh của Thào Chớ và những kẻ phản bội, lòng Páo khẽ nhói lên. Thào Chớ cũng là người Mông Hoa ta thôi mà. Một kẻ lầm đường lạc lối…

CHƯƠNG 24

Trời nhá nhem tối, Lẩu từ trên núi Plâu chui xuống. Sau nhiều ngày trốn chui nhủi, đói khát ở huyện bên, trông hắn nhọ nhem, như con ma nương. Chân tay hắn rã rời không buồn nhúc nhắc. Trở về, thấy Mùa Sán bỗng nhộn nhịp vì bao nhiêu người và lều bạt giăng đầy đường, Lẩu sợ quá lại vội chui lên núi Plâu. Sau mới biết những cái đó là để cho công nhân ở thì Lẩu càng thấy hay. Đông người càng dễ trà trộn chứ sao. Chân tay rã rời, người mệt rũ ra, nhưng nghĩ đến cái cảnh May vật vã, quằn quại trong sợi dây xích là hắn như được tiếp thêm sinh lực. Lần này thì tao phải đưa mày sang bên kia, cho mày biết nhục. Sẽ gả mày cho một thằng nông dân già ế vợ. Suốt ngày mày còng lưng cày cuốc, đêm về làm đồ chơi cho nó vần võ, cho mày sáng mắt ra. Để xem lúc ấy mày còn lườm, còn nguýt, còn ao ước được nữa hay không? Nói chung là hắn ghen. Suốt mấy tháng xa nhà, lúc nào hắn cũng hậm hực mường tượng hết cảnh này đến cảnh khác. Toàn là cảnh vợ hắn ngoại tình…

Lẩu đến gần chỗ tảng đá mà hai năm trước Lẩu đã ẩn nấp ở đó để ra tay hại chết bố thì thoáng rùng mình. Hằng trăm lần đi qua chỗ ấy có thấy thế nào đâu, mà lần này cảm giác cứ gai hết cả người, cứ như đi qua bãi chôn người. Hôm ấy, giá mà Lẩu ra đầu thú và khai nhận cái tội bán con Mỷ thì cùng lắm chỉ vài năm tù rồi lại về. Nghe thằng Thào Chớ xúi dại mà trốn đi. Lát nữa về, phải đến nhà nó xem nó có cách gì đưa Lẩu sang bên kia không? Ở luôn bên đó cho lành. Chứ lang thang vạ vật thế này, tốn bao nhiêu bạc. Về già biết sống bằng gì? Còn bọn trẻ con. Trời sinh voi sinh cỏ, kệ xác chúng nó. Cái thân còn chưa lo xong thì nói gì đến con. Đúng lúc Lẩu quay đầu nhìn lại cái tảng đá lần cuối thì phát hiện ra hai họng súng đen ngòm đang gí sát vào đầu mình.

-‘Anh Hạng A Lẩu, anh đã bị bắt. Giơ tay lên!

Tay Lẩu giơ lên mà chân muốn khụy xuống. Lẩu chỉ sợ viên đạn nằm sẵn trong nòng súng kia sẽ bay ra, cắm vào đầu hắn. Quái lạ, sao công an lại tóm hắn vào đúng chỗ này chứ? Sau khi đã tra tay vào còng. Một cán bộ công an hỏi Lẩu:

– Anh có biết vì sao chúng tôi bắt anh ở chỗ này không?

Lẩu líu hết cả lưỡi vào, đầu gật như bổ củi:

– Em có biết ạ. Cán bộ đừng bắn em, em sẽ khai hết!

Cuộc họp ủy ban xã Ngải Thầu mấy hôm sau, ông chủ tịch xã tiu nghỉu tuyên bố năm nay xã Ngải Thầu ta thể nào cũng tụt xuống cuối sổ thành tích. Tất cả là do đội ngũ chuyên trách về an ninh trật tự quá kém. Kẻ xấu làm mưa làm gió ngay dưới mũi mình mà không biết gì cả. Các cán bộ bàn tán sôi nổi lắm, cứ như chính mắt mình được nhìn thấy toàn bộ những sự việc. Nào là công an ta đóng giả bộ đội biên phòng, tự nhiên chui ra từ khe Pá, tấn công vào tận hang ổ của chúng chính là nhà của Thào Chớ. Mấy thằng tội phạm Kiều A thấy công an ta bất ngờ ập vào thì có đứa sợ đái ra quần, còn Thào Chớ định bỏ chạy thì đã bị bắn què chân. Nào là khám hầm rượu nhà Thào Chớ thu được hai chục khẩu súng tự chế với bao nhiêu thuốc nổ, đạn dược. Rượu chảy lênh láng thơm nồng cả một vùng. Nào là giấu trong những chum rượu còn có những cục thuốc phiện to bằng cái ruột phích và bao nhiêu truyền đơn nói xấu chính quyền. Chẳng ai ngờ trưởng bản Mùa Sán là kẻ biến thái, là tên tội phạm nguy hiểm thế…Lại còn được tên thầy pháp xứ Tàu mang ba mươi vạn âm binh về hỗ trợ Thào Chớ nữa chứ. Nhìn cái bộ râu ria kì quặc của hắn mà tởm. Ly kì hơn cả là vụ bắt thầy cúng Lẩu tại đúng hiện trường hai năm trước hắn đã ra tay giết bố nên hắn không thể chối cãi. Thế mà ai cũng tưởng mo Dính bị âm binh rước đi hoặc ăn lá ngón chết. Công an tài tình thật. Sao cái gì họ cũng biết thế nhỉ? Dân ở đây cả đời chả ai biết cái hầm rượu nhà Thào Chớ thông với hang Đùng Đeng mà công an lại biết. Có vị còn đề xuất ý kiến xin huyện một đồng chí công an tài giỏi trên ấy về làm trưởng công an xã Ngải Thầu. Rồi khi đã vãn chuyện trưởng bản và thầy cúng thì họ nói sang chuyện Lý Chinh đi tự thú. Ái dà, ở đâu ra cái thằng bạc đầu rồi còn nghịch thế, bẻ răng thầy cúng, rồi còn đem đầu lâu người ta giấu đi, chả biết có phải tù không? Rồi có tiếng xen ngang. Tù đấy, nghe nói trước kia nó còn buôn cả ma túy, cả súng nữa…Ối dà, Mùa Sán ta cái gì cũng có…

Chủ tịch xã đập bàn:

– Để xảy ra những vụ việc nghiêm trọng như thế, hội đồng kỉ luật phải thật nghiêm khắc phê bình đồng chí Sử và đồng chí Páo. Đề nghị các đồng chí phải tự kiểm điểm nghiêm túc bản thân mình. Tôi quá thất vọng về các đồng chí!
Páo và Sử vừa bước vào phòng làm việc của Sử thì điện thoại bàn đổ chuông. Sử nhấc máy. Một giọng nam trung hào sảng vang lên:

– Một tổ chức phản động đang manh nha, nhen nhúm đã được dọn sạch, một đường dây buôn bán phụ nữ đang dần được bóc dỡ, nhiều đối tượng phạm tội bị bắt và ra đầu thú. Các cậu đã góp phần công sức không hề nhỏ. Tôi đã đề nghị cấp trên khen thưởng xứng đáng đối với thành tích của các cậu. Thế nhé, chúc mừng. Chúc các cậu hoàn thành tốt nhiệm vụ!

Páo mừng rỡ, tự hào:

– Công sức của chúng ta đã được trên ghi nhận phải không ạ? Có thật là Thào Chớ và đồng bọn đã bị tóm hết?

Sử buồn buồn:

– Ừ, tóm sạch. Cả tên thầy pháp cũng bị bắt. Cùng với ông ta, công an còn thu về cả hai hình nộm với nham nhở vết kim châm, dao chém và ướt đầm rượu độc. Một gắn tên cậu. Và một là tôi!

Páo rùng mình, khẽ chớp chớp mắt, nhìn ra ngoài sân.

Sử liếc qua, biết Páo đang xúc động mạnh và cũng hơi lo lắng thì khẽ mỉm cười:

– Có một điều, mà tôi chỉ nói với riêng cậu. Tên thầy pháp thật người Mường Lác đã bị tạm giữ ngay sau khi đặt chân đến Mường Thàng. Còn thầy pháp làm việc cho Thào Chớ và cứu sống hai chị em Máy, chính là một đồng chí của chúng ta, người Mông, rất giỏi tiếng các dân tộc và cả tiếng Tàu nữa, đã cải trang để lọt vào hang ổ của chúng. Nếu không, mọi việc sẽ gặp muôn vàn khó khăn. Vì vậy, tôi với cậu, dù bị âm binh và bùa chú hành hình mà có làm sao đâu?
Páo mở to mắt nhìn Sử, ngạc nhiên quá, thắc mắc:

– Tại sao ta lại biết là Mã Seo Gà thật sẽ đến Ngải Thầu?

Sử tủm tỉm cười:

– Lão Séng tham lam đã tìm đến nhà Lẩu để đòi tiền. Gặp May, lão huênh hoang khoe chuyện đã giúp Thào Chớ gặp Mã Seo Gà vào phiên chợ sau. May đã tìm tôi để kể lại!

Nắng chiều đã bớt gay gắt. Những cơn gió Tây oi nồng lùa vào phòng làm việc khiến không khí càng trở nên ngột ngạt. Cả hai cùng bước ra sân, tiếng động cơ rầm rầm của máy xúc, máy gạt, cần cẩu vang động khắp mọi ngõ ngách làng bản. Điện sáng sắp về với Mùa Sán rồi. Cả con đường mới nữa. Nghĩ đến những ngày tháng nhọc nhằn, gian lao đã qua, và những ngày bình yên đang tới, Páo thấy cảm giác trong người bâng khuâng rất lạ. Nhìn sang, gặp ánh mắt thường trực lo lắng của Sử đang dõi về phía núi Plâu. Páo cũng nhìn về phía ngọn núi xanh mờ trong nắng ấy, rùng mình khi phát hiện một cột khói khá lớn đang cuồn cuộn đổ lên nền trời xanh thẳm. Kí ức về một trận cháy rừng đầu nguồn khủng khiếp mấy năm trước bùng lên khiến Páo hơi mất bình tĩnh. Núi Plâu là chốn kiêng kỵ cơ mà. Kẻ nào dám mang lửa lên đó? Như hiểu được suy nghĩ của Páo. Sử nói nhỏ, nhưng chắc chắn:

“Chúng ta lại vất vả rồi. Cái gì cũng có hai mặt cả. Những dòng người tứ xứ theo dự án điện, đường đến Mường Thàng không hiểu điều kiêng kỵ ấy đâu”.