Trong đời sống lực lượng cảnh sát hình sự, thơ ca không phải con đường để lập danh, cũng không phải thứ để phô diễn thi pháp. Giữa những hồ sơ trọng án, những lần mật phục, những buổi đêm dài theo dấu tội phạm, vẫn có những con người âm thầm ghi lại cảm xúc của mình bằng thơ, như cách họ giữ lại phần người mong manh nhất của bản thân.
Nguyễn Anh Đức, một trinh sát hình sự đã nhiều năm lăn lộn ở Hà Nội, là một trong những người như thế.
Anh không viết để trở thành nhà thơ. Những câu thơ của anh không cầu kỳ cấu trúc, không dụng công tạo hình đến mức bóng bẩy. Chúng lấm láp đời sống, đôi khi tuềnh toàng, đôi khi mộc như chiếc áo đại cán đặt vội trên ghế trực. Nhưng chính sự không trau chuốt ấy lại khiến thơ của anh chân thực: nó đến từ cảm xúc thật, ký ức thật, và từ trải nghiệm của một người hằng ngày phải đối diện với cái xấu, cái ác – những thứ dễ khiến trái tim chai sạm nếu không có nơi để nương náu.
Tối thứ bảy, 22.11.2025, VĂN HỌC CÔNG AN trân trọng giới thiệu chùm thơ trong trẻo và lấm láp của Trung tá Nguyễn Anh Đức. Hiện anh đã chuyển từ đơn vị cảnh sát hình sự về Cơ quan Uỷ ban Kiểm tra, Đảng uỷ CATP Hà Nội. Nguyễn Anh Đức cũng là cây bút đoạt giải A cuộc thi sáng tác về lực lượng Công an TP. Hà Nội nhân dịp Kỷ niệm 80 năm CAND Việt Nam.
—————-
———————
—————//—————-
TỰ HOẠ
Mấy ai thấu hiểu lòng tôi
Đôi vần thơ dại, một đời long đong
Hồn trôi lững đững giữa dòng
Ngẩn ngơ thoáng một cánh hồng chơi vơi
Buồn vui cũng một kiếp người
Đa tình rồi hoá một đời đa đoan
Hoang mang rồi lại hoang mang
Giật mình một mảnh thơ tàn trước gương…
THANH XUÂN
Ngã ba ở chốn thanh xuân
Anh – tôi ngồi lại đôi vần ngày xưa
Thủa tôi ngày ấy làm vừa
Lọc lừa cũng chỉ đẩy đưa đôi lời
Thương nhau cũng đã đủ rồi
Dăm ba án cũ để rồi nhớ thương
Trọng án, cướp bóc, sát thương
Anh tôi đâu ngại ra đường vì nhau
Thương nhaubạc cả mái đầu
Cùng nâng chén cạn, thương nhau trọn đời…
(* làm vừa, lọc lừa, trọng án, án cũ, cướp, sát thương… là những thuật ngữ quen dùng của cảnh sát hình sự)
HOANG DẠI CUỐI CÙNG
Anh già rồi…
Những buồn vui chẳng thể nào phung phí
Từng tia nắng cuối đông, giấc ngủ vùi mộng mị
Tiết kiệm một đời chỉ nói một lời yêu
Anh già rồi…
Bát phở sáng cũng không còn vội nữa
Chén trà đêm, khói quẩn dày hiên cửa
Gom mưa nắng mỗi ngày
thành vệt suy tư
Anh già rồi…
Chiếc xe cũ sáng nay bỗng dưng chạy chậm hơn
Anh giật mình giữa bao giận hờn yêu thương
giữa buồn vui, quen lạ
Anh già rồi…
Đam mê một thủa cũng co mình tằn tiện
Lạc loài
Giữa cả giấc mơ hoang dại cuối cùng…
21/02/2021
LẤM LÁP ĐỜI THƯỜNG, TRONG TRẺO CÂU THƠ