Lôi Vũ bước đi giữa hai thế giới tưởng như không thể gặp nhau: kỷ luật khắc nghiệt của ngành Công an và miền mơ hồ, mong manh của thi ca. Ông mang theo hai chiếc bóng của mình suốt một đời: một người lính với đôi giày dẫm lên hiện thực gai góc, và một thi sĩ cúi xuống lắng nghe tiếng nói thầm thì của gió, của đất, của những phận người nhỏ bé.
Sinh ra ở vùng biển Thanh Hóa, tuổi thơ ông lớn lên giữa gió mặn, cát nóng và những buổi chiều dài rực hoàng hôn. Có lẽ chính từ đó, trong ông đã sớm hình thành một thứ nhạy cảm với thiên nhiên và kiếp người. Rồi ông rẽ vào con đường quân ngũ, học hành bền bỉ qua nhiều ngả: ngoại ngữ, luật, điều tra hình sự. Cuộc đời đưa ông đi qua bao phức tạp của thân phận, bao thương tích vô hình của con người trong những vụ án, những phiên tòa, những đêm dài thao thức.
Nhưng thơ không rời ông. Như một mạch nước ngầm, thơ âm thầm chảy dưới lớp đá cứng của đời sống. Trong những tập thơ của Lôi Vũ, người ta không thấy những tuyên ngôn ồn ào. Chỉ thấy những cơn gió heo may đi ngang ký ức, những sân ga đầy bóng người chờ đợi, những buổi chiều lặng lẽ rơi xuống bậc thềm thời gian. Thơ ông là thứ ánh sáng nghiêng, không làm lóa mắt, nhưng đủ để người đọc nhìn thấy những vết nứt âm thầm của số phận.
Ông viết về tình yêu như viết về một niềm tin mong manh. Ông viết về quê hương như viết về một phần thân thể không thể tách rời. Ông viết về đời sống bằng cái nhìn của người đã nếm đủ đắng cay, nhưng vẫn giữ được khả năng rung động trước một chiếc lá rơi, một làn sương sớm, một ánh mắt lặng im.
Sau những năm tháng công tác, khi rẽ sang nghề luật sư, Lôi Vũ vẫn tiếp tục đứng về phía con người, bằng một cách khác. Và khi cầm bút, ông lại trở về đúng bản thể của mình: một người lắng nghe đời sống bằng trái tim thâm trầm, từng trải.
Lôi Vũ giống như một người đứng ở rìa cơn gió, lặng lẽ ghi lại những chuyển động mong manh nhất của con người trong cõi tạm. Thơ ông không tìm cách chiến thắng ai. Thơ ông chỉ cố gắng cứu lấy những gì dễ bị lãng quên nhất: một ký ức, một nỗi buồn, một cái nhìn chậm rãi dành cho đời sống đang trôi rất nhanh.
VĂN HỌC CÔNG AN trân trọng giới thiệu chùm thơ của nhà thơ LÔI VŨ.
NGHE ANH HÁT SÔNG QUÊ
Nhuộm chín tôi một ngày thu tháng mười
Xứ Thanh ngấm từng lời mộc mạc
Nghe giọng hát từ tái tim ứ nhạc
Dòng cuộn chảy Sông Quê
Những thổn thức nhân tình thế thái
Những nổi nênh vận nước bao đời
Những khao khát xây ngày mai tươi sáng
Thương nhọc nhằn xây Tổ Quốc hồi sinh
Nghe trầm tích hồn núi sông chắt lọc
Lay những cõi đời mất được nhục vinh
Mưu lược sân si tham ghét vô tình
Nốt phồn thực bán mua đục khoét
Có nốt bổng trầm Sông Mã dâng gào thét
Âm hưởng trống đồng giục giã Đông Sơn
Hồn núi sông ngân trong điệu sáo diều
Phảng phất muôn đời hào khí xứ Thanh
Nghe câu hát đi tìm cõi thật
Tựa lời răn bật thức con tim
Những hồn sống làm người đáng sống
Thổi vào sâu nhân thế kiếp con người
ĐÊM THIẾU PHỤ
Đêm đàn bà
như hoang mạc nở hoa
Gió từ cát
Nghe tiếng lòng rất lạ
Ta đắm mình giữa trời
Sao hóa đá?
Sóng cô liêu
Như bọt biển
Vỡ òa..
TRÁI ĐẮNG
Em trái đắng của một thời quyến rũ
Ơi diêu bông đẹp mê dụ dậy mùa
Men tình ngấm vào ta hương vị chát
Trói linh hồn bằng ngai ngái hương Em
Cứ lãng đãng pha vào heo may muộn
Một se se vương lạnh tựa giao mùa
Ngọn tóc núp bờ vai chừng gợn sóng
Nụ cười tươi trộn ánh mắt lên men
Ta đã gói những đam mê đầy đặn
Thổi hương tình làm mặn chín bờ môi
Gói cả mùa thu vàng lịm tháng mười
Dâng khờ khạo gửi em làm quà tặng