VĂN HỌC CÔNG AN trân trọng giới thiệu chùm thơ của nhà thơ Nguyễn Phong Việt

Nguyễn Phong Việt sinh năm 1980 tại Tuy Hòa, Phú Yên, là một nhà thơ với nhiều tác phẩm đi sâu vào trong lòng người đọc. Các tập thơ của Nguyễn Phong Việt đã xuất bản như: Đi qua thương nhớ (2012); Từ yêu đến thương (2013); Sinh ra để cô đơn (2014); Sống một cuộc đời bình thường (2015); Về đâu những vết thương (2016); Sao phải đau đến như vậy (2017); Chỉ cần tin mình là duy nhất (2018); Mình sẽ đi cuối đất cùng trời (2019); Bao nhiêu thương nhớ cho vừa (2020); Đã đi qua thương nhớ (2021).
10 tập thơ của anh có cùng một cách kể chuyện vô cùng sâu sắc và tâm tình. Tuy vậy, mỗi tập thơ của Nguyễn Phong Việt mang đến một góc nhìn, một trải nghiệm riêng biệt về cuộc sống và tình yêu. Dù có cùng một cách kể chuyện với sự sâu sắc và tâm tình, nhưng mỗi tập thơ lại là một hành trình riêng, đưa người đọc đi qua những cung bậc cảm xúc khác nhau.
Từ những dòng thơ đậm chất triết lý và tinh tế của “Đi qua thương nhớ” đến sự đắm chìm trong hồi ức và nỗi đau của “Về đâu những vết thương”, mỗi tập thơ đều là một bức tranh tinh tế về con người và cuộc sống. Sự nhạy cảm và sâu lắng trong từng câu thơ của Nguyễn Phong Việt đã tạo ra những tác phẩm thơ đầy cảm hứng và ý nghĩa, gợi lại những cảm xúc sâu thẳm trong lòng người đọc.

ĐÃ ĐI QUA THƯƠNG NHỚ

Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
nhưng cuộc đời… luôn có nhiều ngã rẽ!
Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?
Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương…
Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…
Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…
Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…
Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi… phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…
Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…
Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

ĐÔI KHI

Đôi khi chúng ta cứ thế ngoảnh mặt đi
mà lòng không nghĩ gì…
Đôi khi chúng ta nhìn thấy nhau nhưng không dám bước thêm một bước nữa là vì
khoảng cách đã quá xa để trái tim chạm tới
chúng ta mỉm cười bâng quơ dù trong lòng đến trăm ngàn câu nói
những gì có thể hỏi
chẳng còn quan trọng với nỗi niềm…
Đôi khi chúng ta hụt hẫng với những giọt nước mắt rơi nghiêng
chấp nhận một con người giờ thành xa lạ
cho dù mỗi cơn đau ngày xưa mỗi lần vội vã
che chắn nhau từng hơi thở
sợ lắm những tách rời…
Đôi khi chúng ta không dám nói cảm ơn vì ngại phiền đến những niềm vui
mà một con người mới vừa đang có
chúng ta đứng từ xa như cái cây nhìn về hướng gió
cuộc đời không thể nào giúp đỡ
những chọn lựa ngày sau…
Đôi khi chúng ta đứng nép vào mình lúc đêm tối vừa bắt đầu
để biết nỗi cô đơn chưa bao giờ chắc chắn
phố xá đông thêm nhưng lòng mình trôi về một khoảng lặng
mình cứ buồn hiu hắt
bởi mình không nhận ra…
Đôi khi những yên vui đã có sẵn
chỉ đợi mình hiểu thế nào là một mái nhà!

CHÚNG TA BÌNH YÊN RỒI CHỨ

Chúng ta bình yên rồi chứ
sau một quãng đường dài từ tháng ngày xưa cũ
đã bặt tin…
Chúng ta không cần nhớ cũng chẳng phải cố quên
từng yêu thương cũng sẽ dần thay thế
không ai chết đi vì thiếu ai bởi đó chỉ là ý nghĩ ngây ngô của thương nhớ
hóa ra chúng ta cần đổ vỡ
mới nhận biết được giá trị bao dung…
Sẽ có một người đến và đưa chúng ta ra khỏi trạm dừng
những chiều hôm không còn ngoái đầu nhìn hiu hắt
mỗi một giọt nước mắt rơi đều lên chồi non từ trong đất
chúng ta chẳng thể tan biến mất
sau một vài đớn đau…
Có thể sẽ gặp lại hoặc cũng có thể chúng ta là trăng sao
vẫn hiện diện trong trời đêm nơi ấy
nhưng đường đời ngược xuôi và sông muôn hướng chảy
duyên may được nhìn thấy
cứ để cuộc đời lo…
Dẫu chúng ta đi một mình thì đó là phần số mà bản thân biết đôi co
những thiệt hơn trái tim rồi phải hiểu
một lần yêu thương hay nhiều lần yêu thương đều không bao giờ sợ thiếu
những đưa tay níu kéo
cần ấm áp chân thành…
Chúng ta đã bình yên rồi chứ hỡi những vết thương lành!