Trần Việt Hoàng (sinh năm 2002, quê Hà Tĩnh) là một trong những gương mặt thơ trẻ tiêu biểu của văn học Việt Nam đương đại. Là học viên Trường Sĩ quan Chính trị, anh mang đến tiếng nói mới cho thơ viết về người lính bằng lối biểu đạt giàu suy tưởng, hiện đại và giàu tính khám phá. Chùm thơ *Khúc ca tháng Bảy*, *Mùa sen bên thành* và *Phác họa ngắn về dòng sông mùa hạ* thể hiện rõ phong cách sáng tác ấy.
Trong “Khúc ca tháng Bảy”, tác giả tri ân những anh hùng liệt sĩ và những người mẹ Việt Nam đã âm thầm gánh chịu mất mát sau chiến tranh, từ đó khơi dậy lòng biết ơn và trách nhiệm với Tổ quốc. “Mùa sen bên thành” là những suy ngẫm tinh tế về lịch sử, văn hóa và vẻ đẹp bền vững của dân tộc qua hình tượng sen thanh khiết. Đến với “Phác họa ngắn về dòng sông mùa hạ”, người đọc bắt gặp hành trình tự nhận thức, khát vọng cống hiến và tinh thần dấn thân của tuổi trẻ. Với ngôn ngữ giàu hình ảnh, cách tân trong biểu đạt và chiều sâu tư tưởng, Trần Việt Hoàng góp phần làm mới dòng thơ về người lính trong thời đại hôm nay.
KHÚC CA THÁNG BẢY
Những cánh rừng trùng điệp che con đường bụi đỏ
bao người trai ngã xuống
ban mai còn nhiều nước mắt
buông dải voan trắng
tự do bay
Trẻ trai rời đi độ ấy
chiếc khăn mang lên mình nỗi nhớ
cánh đồng rát đỏ hoàng hôn
Chinh chiến đã lùi xa hơn lũy tre cuối làng
bên chái bếp người mẹ già còn đợi
tóc dài mang nỗi buồn của mây
còn ai nghĩ về hoa râm
Những người mẹ chưa bao giờ ra đi
sau cuộc chiến vẫn trở về
họ đã mang thêm một khuôn mặt
tháng Bảy chung nhau màu nước mắt
Đồng bãi khôn nguôi nhiều câu hỏi
những người mẹ họa mình dưới mái nhà xưa
cơn mưa gọi mùa sang thu
giấc ngủ thêm một lần lá rải
Trong nắng ấm chiều
đàn sẻ nâu sà mình trên mái ngói
cơn gió mồ côi trên cánh đồng cứ thổi
đàn sẻ nâu đập cánh hát khúc ca khải hoàn.
MÙA SEN BÊN THÀNH
Phiến gỗ mang những điều đã mục
ao tiền hương tỏa dậy lạ quen
đôi mắt sâu cúi nhìn đáy nước
hoa vươn mình mọc lên
Mưa đổ xuống không làm cho phía ấy ồn ã hơn
thành phố sâu thêm
bóng kinh thành lặng hắt chân mây
búp sen gầy nhung nhớ
mặt hồ xanh thao thức bóng xưa
Tiếng ngựa phi khắc khoải đêm trắng
cánh sen mỏng rũ vào âu lo
gió núi có quay về
khi tiếng ngựa phi đã loang vào hun hút
Bình minh phác sắc lên con đường trăm ngàn dấu chân
mùa sen tìm mình trong màn hình trong suốt
hương ngan ngát gửi đi cho lòng người sáng trong bình dị
vẻ khiêm nhường nơi đây còn mãi
Thành phố nào cũng có những điều còn lại
mùa sen bên thành trấn an người lạc bước
vội tìm lối rẽ làm chi
khi hương thơm đã ăm ắp kinh thành…
PHÁC HOẠ NGẮN VỀ DÒNG SÔNG MÙA HẠ
những ý nghĩ mới về dòng sông
độc mộc chở tôi đi trên đó
không một bóng người chèo thay tôi khi mỏi
chuyện chỉ nói cùng sương khuya
và hàng cây muôn thuở vẫn soi mình
khói khoảnh khắc này
mỏng và gầy
rời đi và hứa hẹn
mắt sông hoen cay những tâm hồn đã cạn
lòng sông thẳm buồn những đắm chìm không giới hạn
đời sông suốt thấu những thác lũ cuộc người
tôi bắt đầu đi
khi những ước vọng viết nên chỉ là ký tự vô hồn
ngôn ngữ dòng sông xóa sạch
cách mùa hạ tìm đến
một tấm lòng hóa vào một đời sông
xin đừng gửi vào nơi đây một điều gì dễ mắc cạn
để mây xanh soi đến tận cùng
để khi xuôi dòng qua thung lũng kia sẽ tự tình cùng đỉnh núi
niềm vui khác dần
đó sẽ là những lặng im có mùi hương cỏ dại
những sáng mai bến vắng tìm trăng đêm
phiến gỗ mềm lời trăm năm
gặp gỡ mà không cần hò hẹn
ven đôi bờ giấc mơ tự do sải cánh
lạnh nốt quãng sông này
bàn tay tôi cầm chặt lấy mái chèo độc mộc
hơi ấm của rừng xa đi về
ý vị mùa thu sẽ đầy lên dấu vết mùa hạ
chân trời trả lại cho tôi những chiếc áo thuộc về mình
khởi phát này tôi đón nhận
không trách tôi không dấn mình mùa xuân
cô đơn để quây quần
ngẩng mặt lên nhìn mây trời đang rộng
tôi đi đến tận cùng dòng sông.