Nhà thơ Phùng Hương Ly mang đến cho bạn đọc một không gian thơ giàu chất sử thi và trữ tình qua ba tác phẩm Dưới vòm hoa đại khải, Bên kia núi và Thổ Sơn. Từ ký ức chiến tranh, sự hy sinh của những người lính và anh hùng liệt sĩ đến vẻ đẹp bình dị của núi rừng, sông nước và con người, thơ chị ngân lên những suy tư sâu lắng về hòa bình, lòng biết ơn và cội nguồn. Với ngôn ngữ giàu hình ảnh, giàu nhạc tính và cảm xúc, Phùng Hương Ly không chỉ tái hiện những vùng đất mang dấu ấn lịch sử mà còn khơi dậy tình yêu quê hương, niềm trân trọng đối với những người đã ngã xuống để đất nước hôm nay thanh bình, tươi xanh.
DƯỚI VÒM HOA ĐẠI KHẢI
Dưới cội cây còn vương chứng tích
Nao nao vòm nắng
Ai nhóm lửa làm mắt hoen?
Có phải những bông hoa đại khải là lời hẹn
Của người lính đặc công năm xưa trở về
từ chiến trường phía Nam khói lửa
Năm nào ông cũng đợi
Ở nơi này đâu cũng có thể là những chiến binh
Đếm nhịp bước chân từ quanh co đồi núi
Từng bông hoa rụng xuống
Gió chia nhau muôn vàn tự sự
Xác hoa đỏ trên những ngón tay em bé mắt tròn
Bao nhiêu năm gõ kẻng làng
Ông đã mong được thấy người bước ra bằng hình hài màu áo lính
Từ rừng cây, từ cánh đồng, từ con đường…
Nhưng chỉ có tiếng loang vào đêm rưng rức
Nhiều năm trước, khối âm thanh nào đó chưa từng vỡ ra
Hoặc đã không làm theo sứ mệnh
Cho bông lúa cúi mềm
bầy chim sẻ bay lên
nước sông Cầu chảy dọc mùa ngũ cốc
Để có hòa bình không phải dễ
Đâu chỉ vỏ bom này là chứng tích chiến tranh!
Trong cơn ho ông ám ảnh áo quần đượm mùi thuốc nổ
Dưới vòm hoa đại khải
Âm thanh nào từng nén lại
Âm thành nào từng bung ra
Giờ cũng đều hóa bình minh trên chóp núi.
BÊN KIA NÚI
Nàng tiên say ngủ
Giấc đắm chìm mùa hạ
Dải mây lẫn vào tóc xõa
Mặt trời đẫm gót chân
Những bóng người dâu bể
Cải nương trầy trật đắng
Trên lưng những người đàn bà
Từng hạt vàng rưng rức
Ngày xưa thơ bé
Chân ta đi lạc mẹ gọi ta về
Tiếng sáo mải mê nhìn ta khôn lớn
Người quăng chài phía gió
Sông chảy ngược vào đêm
Câu hát còn vương lối cỏ
Nhưng nhức lặn vào sỏi nhỏ
Tóc mai em bé ướt
Nhựa trám vương trên tay
Bếp vuông mẹ nổi lửa
Khói bay về núi xa
Người thổi sáo ngực căng đầy gió núi
Âm thanh trổ ra lấp lánh mặt người
Nàng tiên
Vẫn mơ những giấc xanh huyền bí.
THỔ SƠN
Chim yến không nói với tôi rằng chúng mất bao nhiêu lâu
để xây thành tổ
trong ngôi nhà kín gió
Con suối không nói với tôi có bao nhiêu hòn đá
bấy nhiêu dòng trong đục tưới mát bình minh
Hàng dừa im lặng xanh nhớ những đứa con mình
mùi hương không nói với tôi khu vườn bao nhiêu trái hạnh
Người đàn bà nhìn xa xăm
không nói với tôi sao lại quên chải tóc
Cánh đồng không nói với tôi có bao nhiêu bông lúa
nhả sương đêm vào ban mai
bầy chim thơm thơm tiếng hót
Con đường không nói với tôi về những bàn chân xuôi ngược
đôi giày dấp dính bùn nâu
Người con gái không nói điều gì trước quân thù bủa vây
miên man dòng suối…
Thổ Sơn!
chúng ta cúi đầu
làn khói chầm chậm bay về phía núi
tôi không dám đếm những họ tên khắc trên bia đá
sợ không đi hết nỗi ám ảnh lúc này
còn bao nhiêu cái tên nữa lẫn vào cỏ cây
lẫn vào những hòn đá mồ côi thinh lặng
Chim yến vẫn ngày đêm hết mình nhả từng sợi huyết
không chút do dự thiệt hơn
lòng dừa làm giếng nước trong
cho chị gội đầu bốn mùa thơm ngát
dòng suối tắm trăng hòn cuội trắng
biển hát gì dưới chân núi lao xao
không ai nói với nhau
đêm nhìn tôi nhìn tôi không ngủ được
Làm sao đếm hết được bước chân trên con đường
làm sao đếm hết được bao nhiêu bông lúa lên hương
làm sao đếm được bao nhiêu người để lại máu xương
cho đất lành cây xanh
cho bình yên chim hót…
Thổ Sơn
ai vừa nói trong nước mắt
mây bay xao động Hang Hòn…
Xã Thổ Sơn, huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang, nơi yên nghỉ của anh hùng liệt sĩ Phan Thị Ràng (chị Sứ).