ĐẶNG VƯƠNG HƯNG – TIẾNG THƠ GIÀU SUY TƯ VỀ QUÊ HƯƠNG, PHẬN NGƯỜI

Đại tá Đặng Vương Hưng là nhà thơ, nhà văn, nhà báo có nhiều đóng góp cho văn học đương đại Việt Nam nói chung, văn học công an nói riêng. Thơ ông giàu chất đời, dung dị mà sâu sắc, kết hợp hài hòa giữa cảm xúc cá nhân với những chiêm nghiệm về quê hương, gia đình, tín ngưỡng và thân phận con người.

Ba bài thơ tiêu biểu: Tụng kinh chú tiểu đánh vần, Mẹ ơi quê có lạnh không? và Lẳng lơ cho thấy sự đa dạng trong cảm hứng sáng tác của ông. Nếu Tụng kinh chú tiểu đánh vần mang vẻ đẹp thiền vị, gợi suy ngẫm về thời gian và sự vô thường, thì Mẹ ơi quê có lạnh không? lại là khúc tâm tình thấm đẫm tình mẫu tử, nỗi nhớ quê hương và những hy sinh của thế hệ đi trước. Trong khi đó, Lẳng lơ sử dụng giọng điệu hóm hỉnh, dân gian để phản ánh những góc khuất tâm lý và những nghịch lý trong đời sống tình cảm con người.

Với ngôn ngữ gần gũi, giàu hình ảnh và chiều sâu nhân văn, thơ Đặng Vương Hưng vẫn luôn để lại nhiều dư âm trong lòng bạn đọc hôm nay.

TỤNG KINH CHÚ TIỂU ĐÁNH VẦN

Khói hương mờ ảo cuối mùa
Núi cao ngăn tiếng chuông chùa bay xa
Sư không mặc áo cà sa
Xuống đồng cày ruộng như là nông dân
Tụng kinh chú tiểu đánh vần
Bao nhiêu tượng Phật cởi trần ngồi nghe
Vãi già mải quét lá tre
Còng lưng chẳng biết mùa hè đâu đây
Vườn xưa lặng lẽ hao gầy
Trời xanh ngơ ngác một bầy chim non
Buồn vui hóa đá cũng mòn
Ta về gom nhặt cho tròn mùa trăng.

MẸ ƠI QUÊ CÓ LẠNH KHÔNG?

Mẹ ơi trời đã lạnh rồi
Đừng quên áo ấm như hồi còn cha
Gió từ ngã bẩy ngã ba
Giọt mưa rét buốt thế là mùa đông
Thương con nhớ cháu ngồi trông
Nghe hoài chim khách mà không thấy về?
Ngày xưa đi cấy ngoài đê
Áo tơi nón lá tái tê lội bùn
Bây giờ nhớ lại còn run
Chồng con ra trận chẳng chùn bước chân
Đêm đông đợi đến mùa xuân
Ổ rơm vẫn ấm xa gần đều mong…
Mẹ ơi quê có lạnh không?

LẲNG LƠ

Lẳng lơ liếc mắt đưa tình
Cây đa cũng đổ, cột đình cũng xiêu
Chân dài váy ngắn bao nhiêu
Trai làng mê muội từ chiều đến đêm
Đàn bà cứ lẳng lơ thêm
Đàn ông nghiêng ngả chết thèm hết thôi
Lẳng lơ em, lẳng lơ tôi
Cho người xa lạ thành đôi vội vàng
Lẳng lơ xông đất cổng làng
Bao nhiêu là gái chửa hoang lên chùa
Mô Phật! Sư chẳng bỏ bùa
Thiện tai! Hàng xóm được mùa trầu cau
Lẳng lơ trước, lẳng lơ sau
Goá bụa cũng bớt nỗi đau giời đày
Lẳng lơ đêm, lẳng lơ ngày
Thày chùa rồi cũng đắm say thất tình
Lẳng lơ ai tự biết mình?
Như cây sắp đổ, như đình sắp xiêu.