Trần Lê Anh Tuấn sinh năm 1988 tại Xuân Lãnh, Đồng Xuân, Phú Yên; hiện là Thiếu tá, Phó Trưởng Công an xã tại Đắk Lắk. Anh là gương mặt thơ trẻ giàu nội lực, viết chắc tay ở cả thơ và tản văn. Từng đoạt Giải Nhất cuộc thi tạp bút Áo Trắng năm 2018, Giải Nhì cuộc thi thơ của Hội Văn học Nghệ thuật Phú Yên năm 2024, Giải Ấn tượng cuộc thi thơ Xuân Mới do Văn học Công an tổ chức và là đại biểu duy nhất của Phú Yên tham dự Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ X.
Trong các bài thơ Vó ngựa Thì Thùng, Phố trọ, Thảo nguyên, Trần Lê Anh Tuấn mở ra một thế giới giàu chất mộng và bản sắc miền núi, nơi những cuộc rong ruổi của ký ức, tình yêu và thân phận hòa vào nhịp thở của núi rừng, tạo nên một giọng thơ trẻ trung, giàu hình ảnh và nhiều dư vang.
VÓ NGỰA THÌ THÙNG
Mùa xuân bóng ngựa
Về trên đỉnh đèo
Bóng người cheo leo rào đá
Vó ngựa ngàn năm dâu bể
Gia phả một màu mắt đêm
Vó ngựa qua địa đạo
Chở hoàng hôn khuất nẻo chân mây
Khói bếp thơm lên ngón tay
Vó ngựa tìm em
Tiếng lục lạc như hoa bay
Em bảo đừng xuống thung sâu dòng suối chảy
Mưa rừng xối xả lại tắt mau
Em bảo đừng gọi sương mù phủ kín sườn non
Ở bên này sẽ thương nhớ bên kia
Vó ngựa thăm thẳm
Thồ giấc nhân quần
Vẫn tin màu hoa nở ấm
Mùa xuân bóng ngựa
Soi thấy bóng mình
Núi non Thì Thùng khói tỏa.
PHỐ TRỌ
Tôi trọ đã ba phố
Mỗi lần đi lỉnh kỉnh sao khuya
Ai cũng có một nơi để mà về lại
Dẫu ngõ nhỏ đường cúc sương mờ
Đôi lần để quên mùi nhớ
Lặng thầm hoa nở ngã ba
Đôi khi lãng quên tháng sáu
Ngược nhầm mưa chiều thẳm xa
Tôi trọ đã ba phố
Mỗi lần đi chất đầy gió khuya
Ai cũng có một bài ca để hát
Dẫu tha thẩn tận chân trời
“Em cũ kĩ như mùa đông
Phố cũ kĩ như mùa đông
Mà tôi vẫn như mây trời mùa hạ
Cuộc tình như ngọn thông
Đi xuyên miền sương trắng…”
Tôi trọ đã ba phố
Mỗi lần đi thêm một tuổi khuya
Chiếc chìa khóa cũ thân quen
Giờ lần tìm từng góc xưa rêu phủ
Ai cũng có một bầu trời để thở
và mặt đất chẳng ngủ yên.
THẢO NGUYÊN
Ngày em thổi harmonica trên thảo nguyên
Những dấu chân bé nhỏ
Lạc vào cỏ non
Anh lạc vào đồng xanh
Tay em là suối mơ
Chìm nổi ghềnh thác
Anh đi tìm một cánh hoa thơm
Tuổi nào là mật ngọt
Đàn ong thiên di không trở về
Em đặt màn đêm xuống ngọn đèn bên suối
Hiên nhà nhỏ vắng tiếng mưa
Anh bước vào, ngoài trời sao rụng suốt tháng giêng
Em bảo đừng uống những giọt sương bất động
Như tiếng chuông chứa đầy tiếng hát
Đàn bò mộng đang nhai chậm rãi khu rừng
Ánh mắt như ánh trăng
Anh bước vào sẽ không thể trở ra
Em bảo đừng cầm tay
Đừng để lại kỉ niệm trên những vì sao khuya khoắt
Thời gian như mùi hương ma thuật
Mình ở đây, mùa xuân đã vắng xa
Thảo nguyên xanh rì tiếng em
Mà bóng người như gió thổi.