Sinh năm 1970, quê Nam Định, Nguyễn Bích Hạnh hiện là hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, biên tập viên phụ trách mảng văn học của Báo Thanh Niên. Bên cạnh công việc báo chí, chị là một gương mặt thơ giàu nội cảm, nhiều năm xuất hiện trên các báo, tạp chí văn nghệ trung ương và địa phương.
Thơ Nguyễn Bích Hạnh không ồn ào kể chuyện, cũng không đẩy cảm xúc lên những cực điểm bi lụy. Chị chọn cách đối thoại với đời sống bằng những quan sát nhỏ bé, những khoảnh khắc tưởng như rất đỗi bình thường như một sân ga xa lạ, một ly cà phê tháng bảy, một cuốc xe khuya, một cơn mưa thành phố hay một buổi tối màu xanh trong căn nhà đã vắng tiếng nói cười. Từ những chi tiết đời thường ấy, thơ mở ra những suy tư về thời gian, ký ức, sự chia xa, nỗi cô đơn và hành trình tự chữa lành của mỗi con người.
Trong chùm thơ này, người đọc bắt gặp một cái tôi từng trải nhưng không khép kín, nhiều hoài niệm nhưng không chìm đắm trong quá khứ. Giữa những mất còn của đời sống hiện đại, Nguyễn Bích Hạnh vẫn giữ được niềm tin dịu dàng vào tình người, vào những cuộc gặp gỡ, những chuyến tàu đi và đến, và vào khả năng hồi sinh của tâm hồn sau mỗi mùa giông gió. Đó cũng chính là vẻ đẹp lặng lẽ mà bền bỉ của thơ chị.
——
NHỮNG CHUYẾN TÀU XA LẠ
Đôi khi trong một giấc mơ tôi thấy mình nơi sân ga xa lạ
Xung quanh tôi là sự lặng im của thời gian
Ngỡ như những chiếc đồng hồ tạm ngừng công việc thường hằng mỏi mệt
Để gửi tôi một cái ôm thân thiết
Không rõ là tiễn đưa hay đón chào…
Tôi giật mình như vầng trăng nhoài ra khỏi đám mây
Trong cơn mưa sao đêm mọi điều đều vội vã
Như có rất nhiều mảnh ánh sáng tan và tan
Làm sao để giây phút này tôi nhớ đến một cái tên
Làm sao để con tàu chẳng bao giờ trễ muộn
Những thế kỷ đi xuyên qua nhau bằng cách nào tôi không biết
Tôi đã thấy mình đi qua cơn mơ bằng bước chân quả quyết
Chẳng có điều gì ngăn tôi yêu nơi chưa đến bao giờ
Chẳng có điều gì khiến tôi lo mình chưa nói hết
Tôi đã gạt đi nỗi u uất của mình – vốn là điều xa lạ nhưng có thật
Chiến đấu cùng cơn ghen tị so bì của hoàng hôn với bình minh
Thầm cảm ơn cả những người không quen biết
Đã cùng tôi chung một đoạn đường
Có thể ở nơi xa kia bố tôi đang nối mảnh cầu vồng
Đã thành ngày xưa buổi sớm mai nào người pha cho tôi ly cà phê ngọt gắt
Tôi thì thầm: “con uống không đường”, và khóc
Tôi đã đi tới những miền xa chính tôi cũng không nhận ra mình
Thế giới vẫn yêu tôi như những chuyến tàu vẫn đi và đến
Có thể đó là hạnh phúc của ngày hôm nay.
NHỮNG MẢNH MÀU CHIỀU
Xin hãy ngồi yên lặng
Như chưa từng ruổi rong
Như thuyền neo trên sông
Như trăng cài đỉnh núi
Có bao nhiêu mảng nắng
Đã trôi qua một ngày
Chút mưa giông chẳng đủ
Một vốc trời trong tay
Xin gửi lại một giây
Ai vừa qua vụt mất
Không buồn như hờn khóc
Mà buồn như tỉnh say
Những mảnh chiều tản mát
Những vô tình màu mây
Chỉ lặng yên mới hiểu
Ta đã từng thơ ngây.
CÀ PHÊ THÁNG BẢY
Người đi qua tôi
mặt trời trong mây ngột ngạt tháng bảy
Từng cơn oi bức vây quanh
Tôi đã đứng trước một bức tranh
Lúng túng vì sự trừu tượng
Như một mùa hạ ngùn ngụt hóa thân
Để rồi chảy xuống những vệt màu dang dở
Không mong mưa vì thế nào mưa cũng đến
những ngày thu dịu dàng heo may bước chân ta cũng chậm lại thôi
Những tia sét và tiếng sấm từng là cứu tinh, cũng là cơn đau xé
Giọt cà phê nào thong thả nhấp môi
Tôi không hẹn với người chỉ để nói về những chuyện cũ xưa
Những mùa hạ chuyển sang thu bao năm rồi vẫn thế
Nắng mưa thất thường có thể và không thể
Cảm ơn những điều đã trôi qua không còn lại chút gì
Trong bức tranh những vệt màu rạn
Trong ly cà phê còn đáy nâu loãng
Không mong mưa vì thế nào mưa cũng đến
những ngày thu dịu dàng heo may bước chân ta cũng chậm lại thôi
LY CÀ PHÊ ĐỐM NẮNG
Ta vui như đốm nắng
Người bắt trượt lưng chừng
Người đi rồi còn đó
Chấm sáng tròn rung rinh
Người đi không mang theo
Hơi ấm mặt trời nhỏ
Ta chọn đêm để dành
Thắp sáng bờ vũ trụ
Người trở lại kiếm tìm
Đốm nắng còn nhảy nhót
Trên đá hay trên cát
Hun hút cuối sương mù
Tìm như tìm hư vô
Tìm như tìm ngày cũ
Tìm như chưa từng có
Tìm như mong đã từng
Ly cà phê buổi sáng
Nắng vũ nữ hồi sinh
Mặt trời kia chói trắng
Thêm một lần bình minh
MỘT CUỐC XE KHUYA
Hôm nay tôi trò chuyện với người xe ôm
Dưới cơn mưa lất phất
Về sự tiết kiệm
Về tuổi trẻ chưa hề phung phí
Giải thích cho cuốc xe giá mềm
Người xe ôm trò chuyện với tôi
Về những ngày làm dự án
Một trong những tòa cao ốc lấp lánh kia
Những bữa nhậu nhiều triệu đồng
Và bây giờ là chuyến xe khuya có mã khuyến mãi
Thời gian, nếu cho chúng ta trở lại
Có thể làm gì để khác hôm nay?
Tôi nhìn lên bầu trời xe đang trôi
Những đám mây mỏng manh biết mình tan nhanh theo gió
Phố thắp lên ánh sáng không ngủ
Bớt đi những vệt muộn phiền
Cảm ơn anh đã thành thật cùng tôi
Nếu sự thất bại được tô hồng
Nỗi đau được che bằng nụ cười lạc quan ngờ nghệch
Tôi không biết mình nên dừng lại ở đâu
Nhà tôi đây rồi, hơi ấm của tôi
Sự ích kỷ dang đôi tay ôm tôi mềm mại
App hỏi tôi có bất thường không khi chưa nhận diện ra điểm đến?
Tôi chấm tặng anh năm sao như việc cuối cùng.
MƯA THÀNH PHỐ
Em không còn trách cơn mưa vô cảm
Những con đường run lạnh rẽ qua nhau
Người bán hàng rong nép mình góc phố
Mùi hương quê thoảng chút ấm về đâu…
Em không còn trách tôi lỡ hẹn
Đã từ lâu thành phố quá đông người
Mưa chỉ ướt những phôi pha lang bạt
Em chọn rồi, một góc ấm không tôi
Em đâu đó trong những tòa cao ốc
Như ngàn sao lấp lánh sáng lưng trời
Mưa có thể ướt cả ngàn trái đất
Chỉ mình em son phấn không trôi…
BUỔI TỐI MÀU XANH
Đã lâu rồi
Chúng ta không chơi trò người mở cửa
Không cố về sớm hơn vào mỗi buổi chiều
Chúng ta nhường nhau cảm giác một mình
Nghe tiếng rít của cánh cửa khô khan
Mở ra những chậu cây héo rũ
Đã lâu rồi
Em không nấu những món ăn màu xanh
Chúng ta uống thứ nước sẵn trong bình không mùi không vị
Anh nhớ vị trà ngọt chát
Không phải trong quán cà phê đông người
Không phải trong những quán cà phê vắng người
Đã lâu rồi
Chúng ta về nhà, khép cửa
Và quên bầu trời
IM LẶNG CỦA GIÓ
Trong đợi chờ của anh, em đã lặng im
Dù lên tiếng, em có ngàn vạn cách
Một con số, một nickname, một người quen, một quán cà phê chưa cũ
Hay mượn một cơn say, đổ tại một cơn điên…
Em lặng im
Cả khi biết quanh ta không im lặng
Một ngày mùa thu vàng rực, xôn xao
Anh xuất hiện giữa những lời chúc tụng
Em lặng im
Như nhân vật bước ra từ trang sách
Không ngoái lại một lần, không thổn thức
Khi những trang sau đã thêm nhiều cái tên xa lạ, ơ hờ
Sao gió vô hình vẫn mang tiếng vô tình
Em không biết mùa sau và trang cuối
Trong lặng im em nhận mình thay đổi
Dù lá rụng hôm qua không phải lá hôm nay…
THÀNH PHỐ LẠ
Anh vẫn sống ở nơi đó
Em vẫn sống ở nơi này
Lạ những con đường thành phố
Giao nhau – mà không gặp nhau
Những hàng me chiều xanh ngọt
Mưa trưa bông điệp tơi vàng
Sáng nào phượng hồng đột ngột
Thời gian níu bước nhau sang
Thời gian trôi như không kể
Tình đầu, tình cũ, tình sau
Một ngày bỗng em lặng lẽ
Thấy mình đi – không về đâu
Nhiều ngôi nhà xưa phố cũ
Đã nằm ở giữa tim đường
Những cao ốc và đại lộ
Thay giàn hoa tím vấn vương
Anh đã sống ở nơi đó
Em đã sống ở nơi này
Ta cùng cảm ơn thành phố
Lạ nhau từ thuở chia tay
NGUYỄN BÍCH HẠNH – ĐI QUA NHỮNG MÙA CẢM XÚC BẰNG SỰ TĨNH LẶNG CỦA THƠ