Nhà thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư (sinh năm 1975, quê quán Thừa Thiên Huế) là một cây bút nổi bật trưởng thành từ không gian văn hóa cố đô. Từng theo học Trường Quốc Học Huế và Đại học Sư phạm Huế, công tác trong ngành giáo dục, đồng thời chị bắt đầu sáng tác văn chương từ năm 2013. Nguyễn Hoàng Anh Thư đã xuất bản tập thơ Một trang cổ sơ, tập truyện ngắn Chỉ là gió trệ cánh đồng, đồng thời đoạt giải Nhì cuộc thi thơ Làng Chùa – “Thơ ca và nguồn cội” năm 2025.
Thơ chị giàu trực cảm, thường viết bằng cảm thức mộng tưởng pha triết luận nhẹ, nơi những hình ảnh đời thường được đẩy sang chiều sâu biểu tượng. Các tác phẩm của chị nghiêng về dòng tự do hiện đại, giàu liên tưởng và luôn có một nỗi thao thức âm thầm về thời gian, ký ức, sự sống và niềm tin.
Nhà phê bình Nguyễn Đức Tùng từng nhận xét thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư mang “sự thao thức, cuộc săn đuổi ý nghĩa của đời sống và tình yêu”, đồng thời chứa một nguồn cảm hứng dồi dào và tinh thần đối thoại với thời đại.
Ba bài thơ trong chùm thơ này cho thấy rõ phong cách giàu liên tưởng và chiều sâu cảm xúc của Nguyễn Hoàng Anh Thư.
VHCA trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của chị.
1. Thường xuân
Bài thơ chỉ thêm vài nếp nhăn
Bạn đừng đắn đo xa lạ với một bức ảnh cũ
Mùa đông chẳng lưu trí nhớ
Chỉ phả sương mờ vào gương mặt của mùa xuân
Thời gian định vị trên con đường
Lớn lên và già đi
Sợ rằng mình không đủ sống
(Sợ không đủ bởi vì mình ham sống quá)
Cây thường xuân thường mọc muộn
(Vì mỗi khi bế tắc
chúng ta mới nghĩ về thường xuân)
Nó có hình dáng như thế nào nhỉ?
Chắc chắn nó chỉ có một chiếc lá
Bất chợt hình dung ra cây thường xuân
Cúc dại ngoài bờ mương vẫn nở
Cây cơm nguội tuổi thơ nứt trắng hạt li ti
(Đi ngoài đường gặp cây nào na ná trong ý nghĩ,
nó là thường xuân)
Nó sẽ vui khắp mọi nẻo đường
Vì chúng ta luôn muốn thế
2.Những bông hoa cuối cùng rụng xuống
Khi những bông hoa cuối cùng rụng xuống
Trong niềm đau đớn lặng yên
Thản nhiên lặng yên
Ôi chúng đẹp một cách tan rã diệu kỳ
Đẹp đến rã rời
Đẹp đến tận cùng của niềm đau đớn lặng yên
Như khi chúng ta dứt lìa nhau
Như khi chén ngọc Trương Chi tan loãng
Chẳng biết vì sao như thế
Chỉ biết tiếng sáo chàng khẽ khóc
Lênh đênh cheo leo trên mặt nước chơi vơi
3. Như những mùa thu trước
(tặng Minh Anh)
Khi con cá biết bay và núi mọc thêm đồi
là khi con biết
cây cũng đã qua nhiều mùa thay lá
trong vỏ hạt nhỏ nhoi
mùa xuân đã nằm ngủ
con đứng bên ô cửa
sẽ thấy cả thành phố
đang lặng lẽ đổi màu như một tấm bản đồ
con sẽ thấy một dòng sông biết thở
lũ cá vẽ vòng tròn trong suốt
bay vào bầu trời
mỗi viên sỏi dưới chân
là một chiến binh thành Troy nằm lại
con thấy bầu trời mở ra như tấm áo choàng của thần Zeus
gió đang hát sử thi
và khi con ngẩng đầu
những vì sao kia
là đội quân Argonauts băng qua đêm tối
tìm lại tấm da cừu vàng của tuổi trẻ
lạc trong giấc mơ
Như những mùa thu trước
Apollo lại cầm đàn lia
gảy từng dây sáng bạc
cho con nghe
tiếng chim sẻ dưới ánh mặt trời chíu chít
mùi bánh nướng thơm
rạt rào cỏ non trong sương sớm
con sẽ thấy
thế giới này chẳng dựng bằng đất đá
là bằng giai điệu của cây
giai điệu của mây
giai điệu của màu xanh trong vắt
giai điệu niềm tin
cho ngày mai con
lớn lên