TƯƠNG LAI NGHỀ VIẾT LÁCH THỜI AI

Nghề viết có chết không khi AI biết viết? Câu trả lời ngắn gọn là: chết những thứ vốn đã không cần người sống. AI viết rất tốt những văn bản đúng mẫu, đúng cấu trúc, đúng yêu cầu, đúng deadline; nó không mệt, không càu nhàu, không đòi nhuận bút và cũng không có ngày tâm trạng xuống dốc.

Vậy nên các dạng bài vô danh, vô tính, vô ký ức sẽ dần giao lại cho máy, đó là điều tự nhiên như việc máy cày thay trâu.
Điều đáng lo không phải AI viết thay người, mà là con người bắt đầu viết giống AI: gọn gàng, an toàn, trơn tru, không vấp, không đau, không dại. Trong khi đó, thứ khiến chữ nghĩa còn đáng đọc lại nằm ở những chỗ máy không có: trải nghiệm thân thể, ký ức riêng, sự lưỡng lự, những câu viết ra vì không viết thì không chịu nổi.

Thú vị là ngay cả những người cảnh báo về AI cũng đang dùng AI để rà lỗi, sửa câu, gợi cấu trúc, và điều đó chẳng có gì sai. Vấn đề chỉ xuất hiện khi người viết giao luôn quyền quyết định cuối cùng cho máy.
Trong thời đại này, nghề viết không cần nhanh hơn AI, cũng không cần nhiều hơn AI, mà cần khác AI: có giọng, có dấu vết, có người đứng sau câu chữ. AI có thể viết rất tốt, nhưng chỉ con người mới biết mình đang viết từ đâu ra và viết để làm gì.

(theo Conversation)