Tác phẩm “Giờ sám hối” của nhà văn Vũ Liêm mở đầu bằng một ký ức chưa được giải mã: cậu bé tám tuổi nhìn thấy hai chiếc mặt nạ cười ngoài khung cửa lúc chạng vạng. Ba mươi năm sau, điều tra viên Duy, trong một vụ bạo hành dẫn đến án mạng tại Nhà hát Lớn – lại chạm vào ký ức ấy như một bản nháp dở dang của quá khứ. Câu chuyện vận hành song song hai trục: hiện tại điều tra và những ám ảnh mê mải của tiềm thức. Mỗi manh mối, cú điện thoại vô danh, nhịp gõ tay “quãng quỷ”, phút mất bình tĩnh, vừa là dấu hiệu phá án, vừa là cạm bẫy tâm lý.
Nhân vật Duy được tái hiện với dáng hình nhiều chiều: anh là người điều tra chuyên nghiệp, có trực giác nhạy bén, nhưng cũng là người bị nghi ngờ, bị cô lập, bị chính quá khứ và nội tâm mình truy đuổi. Những đồng nghiệp như Mai, Tú không đơn giản hỗ trợ; nhân vật Quang hay nạn nhân Thanh Hồng cũng đều mang bóng dáng tổn thương, nghi vấn – không còn là tuyến người tốt hay kẻ xấu rõ ràng. Tác phẩm khai thác sự giao thoa giữa logic điều tra và ảo giác tâm lý, giữa đối thoại và nội đoạn, giữa ký ức và hiện tại, tạo nên một thế giới không phân ranh trắng-đen mà toàn những con người vật lộn với bóng tối sâu kín của mình.
Điểm đặc sắc của “Giờ sám hối” là cách Vũ Liêm hòa trộn thủ pháp trinh thám hiện đại (vụ án, điều tra) với tinh thần “noir” (âm giai, kí ức, mặt nạ, thôi miên) một cách táo bạo trong văn chương hình sự Việt. Motif “quãng quỷ”, một âm giai có thật, được vận dụng như biểu tượng: từ nhịp gõ tay như vũ khí tâm lý đến tiếng vọng của mất hòa âm bản thể. Hình ảnh Duy tự đâm vào tay mình để thoát ảo giác, máu rỉ nhỏ giữa ánh sáng đỏ, giàu chất điện ảnh và biểu tượng.
Tác phẩm không chỉ dừng ở việc tìm hung thủ mà mở rộng thành câu chuyện về sự tha thứ, cứu chuộc, và việc con người phải giữ mình tỉnh thức trong thời đại dễ bị tổn thương về tinh thần. Tuy nhiên, bài viết cũng nhìn nhận một số hạn chế: việc “thuyết trình hóa” tri thức về thôi miên hoặc đa nhân cách đôi khi làm mạch truyện chùng lại; cú twist thân phận được hé lộ hơi sớm và động cơ hung thủ vẫn thiếu một tầng lý giải tâm lý đậm hơn. Dẫu vậy, “Giờ sám hối” vẫn là một nỗ lực đáng kể trong việc làm mới dòng tiểu thuyết hình sự-tâm lý ở Việt Nam, với giọng văn chắc tay, hình ảnh giàu ẩn dụ và cấu trúc tương đối hợp lý.