Võ Văn Luyến là cây bút giàu cảm xúc, luôn hướng ngòi bút về quê hương, con người và những giá trị bền vững của dân tộc. Thơ ông mang giọng điệu chân thành, dung dị nhưng giàu suy tưởng, thường kết hợp giữa ký ức lịch sử, tình yêu đất nước và những trăn trở trước cuộc sống đương đại.
Ba bài thơ “Đất mở yêu thương rộng dài”, “Chị” và “Gánh xanh trong gió rót đầy mắt sông ơi” là những lát cắt tiêu biểu trong thế giới thơ Võ Văn Luyến. Nếu “Đất mở yêu thương rộng dài” ngợi ca đất nước được bồi đắp bằng máu xương và khát vọng hòa bình, thì “Chị” là khúc tưởng niệm đầy xúc động về những người phụ nữ âm thầm chờ đợi sau chiến tranh. “Gánh xanh trong gió rót đầy mắt sông ơi” lại chất chứa nỗi đau trước sự tổn thương của những dòng sông, đồng thời gửi gắm tình yêu tha thiết với thiên nhiên và quê hương. Đây là những bài thơ giàu tính nhân văn, đậm hơi thở đất nước và thời đại.
VHCA trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của VÕ VĂN LUYẾN
ĐẤT MỞ YÊU THƯƠNG RỘNG DÀI
Đất như máu
thấm từ vạn cổ
thuở cha ông đánh giặc
cháu con vui sống mỗi ngày
hạnh phúc đến được cái cầm tay
phải đi qua gian lao không nghỉ
đi qua nước mắt thành sông
đi qua hồn thơ điệu nhạc
người lên núi
người ra khơi
rừng vàng biển bạc muôn đời
niềm kiêu hãnh con Hồng cháu Lạc
Đất trổ bông
hoa xuyến chi như bướm trắng
lấp hố hoang tàn
trăng sao nói lời bình an
đậu lên nụ cười lấp lánh
những ngọn gió hoang tưởng
tắt lịm bên sông
tóc chớm pha sương
thương nhớ một dòng
người khát hòa bình khuất núi
nhắc nhở đời sau
hãy yêu như đất đai rộng dài không tuổi.
CHỊ
Tuổi hai mươi ở dưới hầm
ngàn đêm thao thức
hoà bình đất trời lại sáng
chị vẫn chờ anh nỗi nhớ lặng thầm
Chị vẫn chờ anh
có trăng sao làm chứng
có tiếng cuốc kêu gọi bạn
hoà âm lời ước hẹn quay về
Nhớ rét cắt lòng ấm áp chị nghe
lời yêu thương mật ngọt
giữa sống chết con tim thành thật
thời gian đâu để đi đường vòng
Mười… hai mươi… ba mươi năm
vầng trăng đợi mọc
vầng trăng cồn cào lồng ngực
mây trắng bay qua mái đầu
Buổi tôi về, chị hái quả vườn sau
đãi đằng em trai lận đận
nhưng thấm gì một đời chị nhận
bao nỗi đau cào xé trong mình.
GÁNH XANH TRONG GIÓT ĐẦY MẮT SÔNG ƠI
Những con sông ngày đêm thở than
cạn dòng
ngập mặn
khúc bi ca trầm thống
của bầy cá cất lên trước lúc tuẫn nạn
của người lái đò thôi lấy sào đập nước
thôi gõ lanh canh mỗi sáng
thôi âu lo ngày sau thủy táng
thôi cúi mặt thấy đâu cũng đất lạ
nhìn ai cũng khác mình
những con sông lìa đời
tuổi thơ bùn lấp
giấc mơ tìm về ngơ ngác
xa xôi bóng chim tăm cá
huyền thoại sấp ngửa bàn tay
sông linh còn một chút này
âm vang thời con trai con gái
trôi vào ký ức
sự dịu dàng đến không chịu được *
sự kiêu hãnh không thể không yêu được
đêm vỡ
băng tan
dọc thời gian tôi ăn mày mật ngọt của đời
ôm tưởng tượng như ôm bình bát
em níu chân thế kia làm sao mơ giải thoát
làm sao gánh xanh trong rót đầy mắt sông ơi?
——
* Lấy ý từ câu thơ của Olga Berggoltz: Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
THƠ VÕ VĂN LUYẾN