Trời trở rét đột ngột. Chiều xuống vỏn vẹn có vài giờ mà bầu không khí đã thấm đẫm cái se se đặc trưng của mùa đông Hà nội. Thêm vào đó chút hạt mưa phùn mỏng manh, quyện hòa cùng làn sương chiều bảng lảng dưới các ngọn đèn đường khiến cho không gian càng trở nên ẩm ướt lạnh lẽo hơn. Ở đâu đó thì những hình ảnh, cảm giác như thế sẽ dễ khiến cho người ta hình dung liên tưởng tới sự cô đơn, quạnh hiu. Thế nhưng tại thủ đô vào lúc tan tầm thì chúng chỉ càng làm tăng thêm sự bức bối đối với chủ nhân các phương tiện đang xếp hàng ùn tắc trên đường.
Bảo đứng chôn chân bên hè phố mà không thể sang được bên kia đường vì lưu lượng xe quá đông. Dù thực tế anh đang khá vội. Hơn tháng nay do yêu cầu công việc, người lính Cảnh vệ trẻ tuổi ấy đã không được về nhà. Anh cùng các đồng đội liên tục bảo vệ mục tiêu 24/24. Ngoài thời gian ngủ vừa phải theo ca để đảm bảo sức khỏe cũng như sự tập trung tinh thần, họ chỉ có vài chục phút chia đều cho 3 bữa ăn sáng, trưa, tối là được nghỉ ngơi. Bảo đã quyết định bỏ bữa cuối để mỗi ngày được gặp gia đình vào lúc tan tầm thế này. Từ chỗ làm, Liên vợ anh sẽ đón con ở nhà trẻ rồi đưa thẳng nó tới vườn hoa gần nơi Bảo đang làm nhiệm vụ.
Con bé Bông mới gần 18 tháng tuổi mà đã quấn bố ghê gớm. Chỉ bập bẹ biết nói mà nó cứ cuống cả lên chúm chím cái miệng kêu “bố, bố…” bằng thanh âm ngọng nghịu mỗi lúc nhác thấy bóng anh từ xa. Ôm con vào lòng, ngắm nó cười nắc nẻ rồi dụi đầu vào vai mình, là thời khắc tuyệt vời nhất trong ngày của Bảo. Dù chỉ vẻn vẹn được gần 30 phút nhưng anh vẫn tự thấy mình còn quá may mắn so với nhiều đồng đội khác không được ở gần gia đình. Có người chỉ được gặp vợ con mấy ngày phép trong suốt 12 tháng, thậm chí là vài năm khi phải nhận công tác ở địa bàn xa xôi hay thực thi nhiệm vụ đặc biệt.
Hôm nay khi cái lạnh đột ngột tràn về, Bảo đã nhắn tin rồi sau đó gọi điện cho vợ để dặn cô không cần phải đến nữa, thế nhưng chẳng rõ vì lý do gì vợ anh lại chẳng phản hồi. Bảo thấp thỏm vì không muốn hai mẹ con phải đứng ngoài đường giá lạnh đợi mình, nên bước chân anh trở nên gấp gáp hơn ngay sau khi tan ca trực. Vậy mà lại gặp phải cái cảnh tắc đường như thể thách thức trêu ngươi này. Dù thế vốn dĩ nghề nghiệp đòi hỏi sự điềm tĩnh, khiến Bảo luôn có sự chuẩn bị để điều tiết mọi trạng thái tâm lý bản thân, nếu phát sinh hơi quá mức bình thường. Nhìn dòng người trước mặt, Bảo có một liên tưởng khá thi vị rằng vợ chồng anh như thể bị chia cắt bởi nhiều mối quan hệ trong xã hội, nhưng rồi nếu “hữu duyên” thì chắc chắn sẽ tìm được nhau. Nghĩ đến đó anh tự tủm tỉm cười cái suy nghĩ rất chi “ngôn tình” ấy.
Và rồi sự liên tưởng bỗng trở nên bay bổng hơn nữa khi nó gợi lại trong Bảo một ký ức. Câu chuyện mà bà nội vẫn thường kể cho anh thuở ấu thơ. Những hình dung về người ông mà anh không có may mắn được gặp mặt.
Ông nội Bảo tham gia hoạt động cách mạng từ những ngày đầu tiền khởi nghĩa, nhiệm vụ của ông là bảo vệ các đồng chí lãnh đạo phong trào. Thường xuyên di chuyển khắp Bắc, Trung, Nam trong điều kiện bị mật thám phòng nhì của thực dân Pháp truy lùng gắt gao, ông rất hay phải cải trang, để cảnh giới, đảm bảo an toàn cho các yếu nhân của tổ chức Đảng. Một lần bà nội bế bố anh khi đó vừa mới biết nói ra phố, đúng lúc một toán lính Pháp lướt qua, chúng đi khuất cũng là lúc bà ngỡ ngàng nhận ra ông với hai người nữa, một nam đứng tuổi cùng một nữ trẻ trung ăn vận tân thời ngồi ở quán cafe đối diện. Dạo đó bà bặt tin chồng gần 2 năm, ông không có mặt trong giây phút bà sinh nở, chưa một lần gần gũi con trai mình. Thời khắc đó bà nội Bảo thực sự xúc động đến nghẹn lời, bà vội đi ngay sang nhưng ông lại đứng dậy, rồi cùng hai người kia đi luôn trong sự ngỡ ngàng của bà. Bà định mở lời vì những tưởng chồng chưa trông thấy mình thì ông điềm nhiên nhìn thẳng vào mặt bà, tiếp đó quàng lấy tay người phụ nữ cạnh bên, cả hai cùng người đàn ông lớn tuổi nhẹ nhàng đi khuất sau phố. Bố anh, khi đó là cậu bé mười mấy tháng tuổi như có sợi dây vô hình của tình phụ tử chợt nghển cổ lên ngoái theo bi bô, càng khiến ruột gan người mẹ như bị xát muối.
Sau này bà nội Bảo mới được biết khi ấy ông nội anh đang làm nhiệm vụ bảo vệ đồng chí Bí thư xứ ủy. Ông và một đồng chí nữ đóng vai là vợ chồng đi cùng người bố là đồng chí Bí thư kia. Còn khi đó bà đã chết lặng. Tin đồn về việc chồng bỏ đi theo người đàn bà khác râm ran suốt quãng thời gian mang thai, bà đã phải cố gắng vượt qua nỗi buồn với niềm tin về người đàn ông thủy chung mình từng chung sống. Dù vậy cảnh tượng kia đã đâm thẳng vào trái tim bà mũi kim sắc nhọn buốt nhói tới tận tầng sâu tâm hồn. Bà trở về ôm con khóc suốt đêm ấy, nhưng không hé răng nói điều này với bất cứ ai, bởi lẽ chẳng hiểu sao, bà vẫn giữ niềm tin le lói. Vì khi nhớ lại, bà thấy ông đeo nhẫn cưới trên tay và dường như ông cố giơ lên để bà thấy được điều đó. Bà tự nhủ cho dù đó có là cứu cánh tinh thần thì chỉ khi nào chồng đối mặt nói thẳng tất cả, bà mới chắc chắn việc ông đã ruồng rẫy hai mẹ con.
Câu chuyện ấy được Bảo nghe với tâm trạng thích thú, hồi hộp. Bà nội anh sau này biết sự thật vẫn trách là sao khi đó chồng mình không nhìn con một cái xem mặt mũi nó ra sao. Ông chỉ cười rồi đáp một câu đơn giản “Nhiệm vụ không cho phép!”.
Giờ đây Bảo đã thấm thía hai chữ “nhiệm vụ” ấy. Anh có thể hiểu được ông mình rõ hơn và càng thêm kính phục. Ông chính là thần tượng của anh từ khi còn bé nên mặc dù có nhiều lựa chọn hứa hẹn tương lai đủ đầy và đỡ vất vả hơn nhưng anh vẫn quyết tâm lựa chọn ngành Công an.
Tiếng còi phân luồng giao thông khiến Bảo sực tỉnh, ngay sau đó khối ùn tắc đã được giải quyết. Bảo mỉm cười gật nhẹ đầu với người Cảnh sát giao thông đang đứng điều tiết các làn xe, anh này học trên Bảo hai khóa, dạo sinh viên từng là cây văn nghệ của trường. Tiếng còi nghe như có giai điệu giống thanh âm Saxophone mà anh ấy vẫn biểu diễn trong các buổi sinh hoạt ngoại khóa ở học viện trước đây. Một người chiến sĩ có tâm hồn nghệ sĩ. Bảo thầm nhủ trước khi băng qua đường.
Con bé Bông cười tít mắt khi thấy bố. Nó sà vào lòng anh ngay rồi ê a những từ chẳng rõ nghĩa. Còn Liên thì tất tả chỉnh lại cho chồng cái cổ áo bẻ chưa được đúng nếp, do ban nãy hơi vội Bảo chỉ kịp thay trang phục rồi đi luôn. Anh bật cười vì sự chỉn chu của vợ. Cô ấy có thói quen muốn cái gì cũng phải thẳng thớm, nghiêm chỉnh. Nhiều lúc Bảo cứ đùa là vợ chọn mình vì anh không đẹp trai, giàu có nhưng lại gọn gàng ngăn nắp nhất trong các thanh niên bây giờ.
Bảo hỏi về tin nhắn và mấy cuộc gọi nhỡ, anh dự đoán không sai. Chiếc điện thoại của vợ anh lại có vấn đề. Đó là kỷ niệm tình yêu của hai người và thực ra vì điều kiện kinh tế nên suốt bao năm qua Liên vẫn dùng cái máy cũ kĩ ấy. Cô nhất quyết không thay, vin vào cớ kỷ niệm, cho dù chiếc máy liên tục dở chứng. Bảo đã quyết ngay trong trí tưởng là tết năm nay sẽ sắm cho vợ một chiếc máy mới. Anh có khoản tiền để dành từ công việc tay trái, đó là sửa đồng hồ. Xuất phát từ đam mê của bản thân với những thứ tỉ mẩn, Bảo thường sửa giúp người dân trong khu nhà vợ chồng anh đang thuê trọ. Lúc đầu, anh không lấy tiền, sau rồi một phần do tay nghề anh quá tốt, hai nữa mọi người muốn giúp đỡ vợ chồng Bảo có thêm thu nhập nên đã giới thiệu nhiều người thân bạn bè đến sửa. Chẳng nhiều nhặn gì nhưng Bảo đã tích góp được một khoản cũng đủ để sắm cho vợ một chiếc điện thoại thông minh tầm trung mà tự anh thấy rằng rất nữ tính, hợp với cô, đó sẽ là món quà bất ngờ với Liên trong dịp Tết này. Chỉ cần nghĩ đến đó thôi, Bảo đã thấy vô cùng vui vẻ như thể có chùm hoa nào chợt bung nở trong tâm hồn mình vậy.
Hai vợ chồng định đưa cái Bông vào trạm xe Bus gần đó cho khỏi lạnh thì chợt nó nhoài người ra chỉ tay về phía trước. Một chiếc xe bán bóng bay đậu gần lề đường. Những quả bóng bay mang gương mặt các nhân vật hoạt họa rực rỡ sắc màu, va vào nhau nảy tưng tưng giữa không trung vì cơn gió mạnh. Liên ngay lập tức tìm cách đánh lạc hướng con như mọi khi bằng câu nói bâng quơ “Này Bông, ra kia xem ô tô với bố mẹ đi”, bởi lẽ dù xót con và thấy nó thiệt thòi nhưng hai vợ chồng vẫn phải hết sức tiết kiệm mọi chi phí. Lương giáo viên mầm non của Liên và định mức quân hàm của Bảo không cho phép họ có những khoản chi vượt ngoài phí sinh hoạt thông thường. Nhưng hôm nay bỗng dưng cao hứng Bảo lại quyết tâm sẽ mua cho con gái đồ chơi. Anh đi về phía chiếc xe trước sự ngỡ ngàng của vợ, cô kéo chồng lại thì Bảo đáp trả bằng nụ cười kèm câu nói nhẹ nhàng “Đừng lo, hôm nay anh có lộc mà.”
Bảo tiến đến chiếc xe và hỏi giá quả bóng. Người đàn ông bán bóng hờ hững đáp lời. Đột nhiên Bảo thấy có gì đó không bình thường trên gương mặt lưỡi cày với nước da mai mái và đôi lông mày xếch ấy. Kinh nghiệm tiếp xúc với biết bao người ra vào cổng mỗi ngày, đã hình thành trong anh thói quen phán đoán người khác thông qua nhận dạng cùng hành vi biểu hiện từ họ. Người đàn ông anh đối diện chắc đang mải suy nghĩ gì đó mà xem chừng không tập trung lắm đến việc bán hàng, hơn nữa Bảo đã “ồ” lên trong tâm trí, khi thấy thấp thoáng ẩn sâu trong cổ tay áo bạc phếch của anh ta chiếc đồng hồ hàng hiệu. Cho dù có là hàng “fake” chăng nữa thì cũng hơi lạ khi ăn mặc thế này lại sử dụng kiểu đồng hồ ấy. “ Mình đang nhiễm thói quen nghề nghiệp quá chăng?” Bảo tự trấn an như thế rồi quay lại với mục đích mua trái bóng bay cho con gái. Tuy nhiên khi Bảo đưa tờ giấy bạc chẵn mà mệnh giá không quá cao, người bán bóng bay lắc đầu với lý do mới mở hàng chưa có tiền trả lại. Tiếp đó anh ta thể hiện thái độ dửng dưng kiểu như muốn xua khách đi vậy. Dù thế vì đã quyết tâm mua đồ chơi cho con nên Bảo quay người tìm chỗ đổi tiền. Giây phút đó anh nhìn thấy con bé Bông đang lon ton đứng cùng một bé gái khác trên hè phố, ngay phía sau trạm chờ xe Bus. Cả hai đứa đều dõi ánh mắt về phía Bảo mà thực ra là háo hức nhìn chùm bóng đa sắc sinh động phía sau lưng anh.
Bảo quyết định lấy hai quả bóng để người kia không phải trả lại. Hơn nữa nếu đã phá lệ để mang lại niềm vui cho con gái, thì anh cũng muốn cô bé đứng cạnh nó cũng có cảm giác ấy. Con bé tên thường gọi là Cam, hơn cái Bông hai tuổi. Thật không may khi mới chào đời, Cam đã bị dị tật tim bẩm sinh. Mẹ cô bé đã đưa con lên Hà Nội để chạy chữa. Chị ta làm công việc bán mấy thứ lặt vặt, hai mẹ con lang thang khắp phố phường, nhưng cứ tầm chiều lại về vườn hoa này ngồi nghỉ, vì nơi đây cũng gần bệnh viện mà cô bé đang điều trị.
Cái Cam rất ngoan, thân thiện, thấy Bông là đưa tay vẫy từ xa rồi sà tới tíu tít kể em nghe đủ thứ chuyện, dù Bông chưa hiểu gì. Hạnh mẹ cô bé cũng thuộc kiểu người hiền lành, dễ gần, có lẽ nỗi cô đơn lạc lõng nơi phố thị cần điểm tựa tinh thần nên cô đặc biệt thích bắt chuyện. Mỗi lần Liên đưa con đến đây đợi Bảo là mẹ con Hạnh lại tới hàn huyên, dần dà thân thiết lúc nào không hay.
Hai đứa bé reo lên thích thú với món quà được trao từ tay Bảo. Còn Hạnh thì hôm nay chẳng hiểu sao cứ thất thần ngây ngây như có tâm sự gì. Bảo không tiện gặng hỏi nhưng anh đoán có thể bệnh tình của bé Cam lại biến chuyển không được tốt. Rồi Hạnh mở lời trước, cô cho biết Cam sắp được tiến hành phẫu thuật. Vợ chồng Bảo nghe thông tin ấy thì rất đỗi mừng rỡ, bởi nó đồng nghĩa với việc Hạnh đã lo được khoản tiền lớn để có thể chạy chữa dứt điểm cho con. Có lẽ người mẹ yêu con hết mực ấy đang lo lắng vì chưa lường được ca mổ sẽ diễn biến thế nào, rủi ro biết đâu tiềm ẩn?
Hạnh bỗng bật khóc khi dõi theo bé Cam và Bông đang nô đùa cùng nhau trên hè vườn hoa. Có gì đó hơi là lạ trong thái độ của cô, đặc biệt là câu nói chợt bật ra “Khi lớn lên không biết nó có nhớ gì về tôi không?”. Rồi như thế thấy lỡ lời, cô lau vội nước mắt, cười buồn chuyển nhanh sang chuyện khác. Cô nói lan man bất tận như không kìm nén được cảm xúc về cái tên thật của bé Cam, “Gia Bảo” tức là viên ngọc quý của cả nhà, thế mà khi sinh ra đã chịu thiệt thòi. Hạnh rất mong con gái mai này sẽ có cuộc sống thực sự hạnh phúc. Suýt nữa thì Bảo cũng định nói về cái tên của mình nhưng anh kìm nén được. Nghề nghiệp buộc anh phải thận trọng trong việc chia sẻ chuyện riêng tư, cho dù biết, nhiều khi đó là sự cẩn thận quá mức cần thiết.
Thái độ khác ngày thường của Hạnh, đôi mắt buồn thất thần, dáng điệu nửa bứt rứt nửa sợ hãi của cô theo Bảo nơi tâm trí anh về tới tận chỗ làm sau khi hết khoảng thời gian bữa ăn ngắn ngủi. Anh nhớ lại gần tuần trước, Hạnh có khoe được một tổ chức tìm đến lấy thông tin cá nhân, rồi cho biết sẽ làm hồ sơ để đưa trường hợp của bé Cam vào diện hỗ trợ mổ tim theo chương trình thiện nguyện cộng đồng nào đó. Khi ấy Hạnh đã vô cùng vui vẻ hạnh phúc và tràn đầy hy vọng, thế mà giờ đây việc sắp thành hiện thực cớ sao cô lại mang tâm lí như thế. Có gì đó thật khó lý giải. Nó khiến Bảo vô cùng băn khoăn.
Rời ca trực cuối ngày thì Bảo nhận được điện thoại của vợ. Cô cho biết sau khi anh ra về, Hạnh cứ cố nài nỉ Liên ngồi cùng để tâm sự đủ thứ chuyện. Tiếp đó một người mà Hạnh giới thiệu là em gái xuất hiện, Hạnh đã dúi vào tay cô này một bọc gì đó rồi dặn dò cẩn thận. Cô em đưa bé Cam đi, còn Hạnh nói phải vào bệnh viện lo thủ tục mổ nên tất tả đi luôn vội vã. Chính Liên cũng cho rằng thái độ của Hạnh có gì đó rất khác thường. Bảo phải trấn an vợ rằng đó có thể chỉ là việc kích động nhất thời của tâm lí người mẹ khi đứa con còn nhỏ chuẩn bị phải tiến hành phẫu thuật. Thế nhưng nói với vợ là vậy mà bản thân anh lại thấy chẳng an tâm.
Đêm ấy cơn mơ kỳ lạ đến với Bảo. Những hình nhân vật hoạt họa trên các trái bóng bay, biến thành nhiều mặt người dữ tợn, chúng nhe răng như thể trêu chọc Bảo. Anh tỉnh giấc ngồi dậy chìm vào suy tư. Bảo nghĩ tới những trang nhật ký của ông nội về quãng thời gian ông công tác trong ngành công an trước đây. Khi đó nước nhà đã độc lập, tuy nhiên hai miền tạm thời phải chia cắt, ông được giao công tác bảo vệ một đồng chí lãnh đạo đi từ Nam ra Bắc để nhận nhiệm vụ theo tình hình mới. Tiếp xúc với bao người, đối mặt cùng hàng loạt tình huống phát sinh suốt dọc đường đi, bên cạnh đó là sự canh phòng cẩn mật gắt gao của kẻ địch, nhưng sau cùng ông nội Bảo đã thực hiện xuất sắc nhiệm vụ giữ an toàn cho đồng chí lãnh đạo đó. Ông tâm sự lại trên trang nhật ký về sự linh cảm cần thiết, được tôi luyện qua công tác. Mặc dù nghề nghiệp đòi hỏi tư duy chính xác, logic nhưng giác quan bao giờ cũng là kim chỉ nam dẫn đường chính xác trong rất nhiều trường hợp. Dù mới nhận công tác chưa lâu nhưng Bảo cũng chú ý rèn luyện điều này dựa trên nghiên cứu lý thuyết cũng như va chạm trong thực tiễn. Người bán bóng bay chiều nay, rồi thái độ của Hạnh, liệu nó có sự liên quan gì không? Những khúc mắc ấy cứ dội lên trong trí tưởng Bảo khiến bóng đêm như dài ra và đầy hỗn độn.
Dù vậy sau cùng Bảo đành tạm gác lại mọi suy nghĩ, khu vực vườn hoa đó không phải là mục tiêu trọng yếu, có thể việc người bán bóng bay kia xuất hiện chỉ là sự tình cờ. Anh hi vọng rằng có thể vì mình vốn dành nhiều sự thương cảm cho hai mẹ con Hạnh nên đã nghĩ quá vấn đề lên. Sau đó bởi nhiệm vụ thường nhật, Bảo đành tìm cách tự dỗ giấc ngủ để chuẩn bị cho ca trực sớm mai.
Hôm sau, xong ca trực, Bảo chính thức được nghỉ phép một ngày. Anh đã hình dung đến việc tối nay sẽ được ở nhà ăn bữa cơm ấm áp với vợ con. Gian phòng bé nhỏ sẽ đầy ắp tiếng cười. Cái Bông kiểu gì cũng bắt bố bế, rồi công kênh trên vai đi khắp nhà. Nghĩ đến gương mặt nó mà Bảo đã thấy ngập tràn niềm vui.
Bảo không quên ra hàng điện thoại để mua chiếc máy mới cho vợ. Cầm chiếc hộp đẹp đẽ vuông vắn trong tay, anh định sẽ đi thật nhanh về nhà thì vô tình liếc thấy trên tivi bản tin nhanh về Liên hoan phim quốc tế tại Hà Nội. Ngày hôm nay đoàn xe sẽ đưa các đại biểu đi thăm quan nhiều nơi trong nội thành. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong Bảo, khu vực vườn hoa là điểm đường chính của nhiều tuyến giao thông, rất có thể đoàn xe sẽ đi qua đây. Nhưng các nhân vật tham gia chỉ là những nghệ sĩ, nhà báo quốc tế, không phải các yếu nhân, vậy nếu một kế hoạch đen tối nào đó có thể diễn ra thì đó là gì?
Chữ “Media” ở cửa hàng điện thoại đập vào mắt anh. Đúng rồi “Truyền thông”. Gần đây một số tổ chức phản động đã liên tục đưa tin xuyên tạc về đường lối chính sách của Đảng, Nhà nước ta.
Chúng gây kích động chia rẽ, thuê một nhóm người sẵn sàng làm tất cả vì tiền. Những kẻ này cầm khẩu hiệu, biểu ngữ xuất hiện ở nơi công cộng rồi quay video đưa lên các nền tảng truyền thông nước ngoài để nói xấu chính phủ ta. Liệu Hạnh có phải vì lo chi phí phẫu thuật cho con gái nên đã nhận tiền của một tổ chức như thế, đổi lại cô sẽ phải làm gì đó trước mắt quan khách nước ngoài. Rất có thể gã bán bóng kia sẽ đóng vai trò kẻ giám sát, đồng thời ghi lại hình ảnh được dàn dựng với ý đồ xấu mà nhân vật chính là Hạnh để làm công cụ tuyên truyền bẩn thỉu.
Dòng suy nghĩ đó nhanh như bước chân Bảo chạy hết tốc lực tới vườn hoa. Nếu gặp được Hạnh, anh cần hỏi rõ vấn đề và tốt nhất sẽ đưa cô rời nhanh khỏi khu vực ấy. Thế rồi Bảo mừng rỡ khi vừa tới nơi đã thấy Hạnh đứng ở trạm xe Bus. Bảo dừng lại thở dốc, anh hi vọng rằng tất cả chỉ sự cả nghĩ của mình.
Nhưng không, đôi mắt Hạnh cùng thái độ của cô cho thấy rằng Bảo đã phán đoán đúng. Một chiếc ô tô phóng tới với tốc độ cao và Hạnh dường như lấy hết can đảm để lao mình vào chiếc xe đó. Trong phút giây sinh tử, Bảo đã nhanh hơn, anh lao tới đẩy được Hạnh ra, còn bờ vai mình phải chịu một tác động nhỏ khi chiếc bán tải lướt qua. Anh ngã sấp xuống hè, đầu gối va theo phương thẳng tắp xuống mặt đường đau điếng, còn Hạnh thì sõng soài gần đấy đang cố gượng dậy.
Gã bán bóng bay có nước da mai mái và đôi mắt xếch xuất hiện, lạnh lùng đưa họng súng đen ngòm lên chĩa vào mặt Hạnh. Bảo ngỡ ngàng cắn mạnh môi. Trong giây phút ấy anh đưa ra quyết định rất nhanh.
Hôm qua khi Hạnh nói về tên thật của bé Cam, chữ Bảo được hiểu là Ngọc. Tên đầy đủ của Bảo là Lê Quốc Bảo. Bạn bè anh từ thuở còn đi học cũng nghĩ nó có nghĩa là viên ngọc, thế nhưng theo như những dòng nhật ký Bảo đọc lại của ông nội mình thì lúc công tác trong miền Nam, ông đã luôn ước mong có thể về đoàn tụ cùng vợ và sinh thêm một người con nữa. Cho dù là trai hay gái, ông sẽ đặt tên con là Quốc Bảo với ý nghĩa “Bảo vệ tổ quốc”, cái nghiệp mà ông trọn đời theo đuổi và giây phút cuối đã hiến dâng sinh mạng.
Ông nội Bảo hi sinh khi quân địch ném bom xuống khu vực An ninh Cục miền Nam. Trận oanh tạc diễn ra quá nhanh, ông chỉ kịp đưa vội đồng chí lãnh đạo mà ông đang bảo vệ xuống hầm trú ẩn, rồi lập tức đè người lên nắp hầm. Những trái bom tàn độc trút xuống như mưa tức thì. Chúng khiến ông nội Bảo nằm lại dải đất phía Tây đất nước khi khát vọng hòa bình chưa được trọn vẹn.
Và ngày hôm nay khi khát vọng ấy đã thành hiện thực thì những người chiến sĩ trong lực lượng Công an vẫn đang từng ngày từng giờ gìn giữ sự hòa bình bằng cuộc đấu tranh khốc liệt với cái ác. Chiến tranh qua rồi nhưng dòng máu nóng của họ vẫn đổ để bảo vệ bình yên. Buổi chiều nay cũng vậy, một người lính cảnh vệ đã lao mình che đường đạn của một kẻ thủ ác hướng tới người dân. Anh muốn giữ lại sinh mạng cho cô. Cam cần có mẹ như bất cứ cô bé con nào trên đời.
Tiếng nổ đanh và đường đạn xé gió lao đi. Nền trời cao giữa các tán lá nhập nhoạng đôi chùm nắng cuối ngày bỗng ngời lên trong mắt Bảo. Anh nhớ đến nụ cười của hai mẹ con Liên, chúng từa tựa nhau đến từng chi tiết, sắc thái.
(…)
Bảo nằm viện gần tháng vì rạn xương đầu gối, rất may đồng đội của anh đã kịp thời đến ngăn cản, khiến tên phản động bị thương trước khi hắn kịp nổ súng. Lực lượng an ninh đã theo dõi di biến của đối tượng này từ rất lâu, kế hoạch man rợ của chúng là dàn dựng vụ tự thiêu để quay video gửi ra nước ngoài đánh lừa dư luận quốc tế về tình hình nhân quyền trong nước. Tuy nhiên Hạnh, người được nhận khoản tiền lớn với mục đích chữa trị bệnh tim cho con bất ngờ thay đổi kế hoạch, cô quyết định lựa chọn cái chết thay vì phản bội đất nước. Bảo đã cứu Hạnh kịp thời. Anh là biến số bất ơi ngờ trong kế hoạch phản gián của ta, tuy nhiên lại mang tới kết quả khả quan. Tên phản động bị bắt khai ra hết nội tình, toàn bộ đường dây của chúng sa lưới ngay sau đó.
Chiếc điện thoại Bảo định tặng vợ bị xe cán vỡ trên đường, nhưng anh không lấy làm tiếc. Vì nhờ đến cửa hàng mua nó, anh mới có thể khẳng định chính xác linh cảm của mình. Bảo tự nhủ định mệnh vẫn xui khiến để vợ anh phải dùng chiếc điện thoại cũ thêm một thời gian nữa. Nó là kỷ niệm cho mối tình đẹp của cả hai, với những tin nhắn, cuộc gọi của riêng họ.
Có những điều dù trải qua bao tháng năm chăng nữa cũng sẽ chẳng đổi thay, ấy là những thứ không cần chạm vào hay cầm nắm được, thế nhưng lúc nào ta cũng thấy hiện hữu rõ ràng nhất. Bảo hạnh phúc vì bản thân đang có một niềm riêng như thế. Rồi đây anh sẽ tiếp tục sứ mệnh thiêng liêng mà mình theo đuổi với sự tự hào vô bờ bến.
Vũ Liêm
SỨ MỆNH THIÊNG LIÊNG Truyện ngắn của Trung tá – Đạo diễn Vũ Liêm (Phó Giám đốc Điện ảnh CAND)