NHÀ THƠ – GIÁM KHẢO TRẦN LÊ KHÁNH NÓI VỀ NHỮNG CÂU THƠ HAY CỦA “XUÂN MỚI”

“…Tôi đã rất hồi hộp đọc khi những cái tên mà mình rất thích như nhà thơ Trương Xuân Thiên và một số nhà thơ danh tiếng khác xuất hiện, tham dự cuộc thi. Nó cho thấy tầm vóc của cuộc thi này.
Nếu kể ra những bài thơ hay thì có rất nhiều, chẳng hạn, những câu thơ/bài thơ hay của:
Trần Xuân Trọng (giấc liềm trăng chân thật/ trôi về đâu cũng là hướng bình minh);
Lê Thị Kim Sơn (cái bụng người làng khép lại như rừng đêm);
Đinh Nho Tuấn (thương đất mẹ còn nhiều vết thương sau mùa bão/ nhiều xóm làng chưa lên sẹo);
Đoàn Trung Phong (có những điều giản đơn vui buồn kham khổ/ cứ chồm lên gió thổi phí sương mù);
Mai Diệp Văn (bóng tối/ không thuộc về đêm/ mà ẩn sâu trong ý nghĩ con người);
Trang Thụy (một tiếng chó sủa nóng ran đầu ngõ);
Ngô Thanh Vân (ngực thiếu nữ như đồi bát úp/ trượt chân kẻ khờ);
Tống Ngọc Hân (người đàn bà nhón đi, bởi đôi chân đầy vết nứt/ vẫn thon thót sợ mình lún vào vết xe đổ ngày xưa);
Võ Văn Trường (những ngôi làng đi qua mùa lụt lội/ có vết bùn ghi dấu bão giông);
Nguyễn Văn Đôn (phác một nét thở mềm/ đo chiều dài mắt thức);
Nguyễn Đức Hậu (một cái cây cắm vội đầu bờ/ mười năm sau bóng tràn lên xóm bãi);
Thy Nguyên (tôi hỏi người già sao sông hồng thế/ người già trả lời “màu sự sống vặn mình”);
Đào An Duyên (cột mốc như hải đăng trong đêm/ dù không ngọn đèn nào thắp);
Hương Âm (mẹ ép chín những tờ lịch âm/ lật chẳng kịp);
Vi Thức (nhìn móc treo trên vách cũ phong trần/ khi nó trống vắng hơi người sưởi ấm)…
và của nhiều câu hay của nhiều tác giả nữa mà tôi không thể kể ra hết”.

-trích phỏng vấn nhà thơ Trần Lê Khánh về cuộc thi thơ Xuân Mới.