GIÁM KHẢO PHAN ĐỨC LỘC: HỌ KHÔNG CHỈ GIỮ BÌNH YÊN – HỌ CÒN GIỮ CẢ NHỮNG VẦN THƠ CHÁY TRONG TIM

Tính riêng các tác giả Công an, tôi thấy được sự phong phú, đa dạng về cảm xúc, giọng điệu, bút pháp, kĩ thuật. Mỗi người một vẻ, một thế mạnh riêng.

Hồ Anh Tuấn bộc lộ tiếng lòng da diết dành cho đồng đội; Đậu Hoài Thanh vừa khắc khoải, mãnh liệt, vừa đằm thắm, dịu dàng.

Đức Minh uyển chuyển làm mới cấu tứ, câu từ; Triệu Việt Hoàng hoài niệm mênh mang; Nguyễn Duy Thành chắt lọc hình ảnh.

Lê Huy Hùng mang tới câu chuyện mộc mạc, chân thành; Đậu Thị Thúy Hà trùng điệp những liên tưởng sâu xa.

Trần Lê Anh Tuấn xây dựng những khoảng lặng trầm tư suy nghiệm; Lê Thành Văn thao thức tiếng gọi quê hương.

Phí Văn Thanh hào hùng, bi tráng; Hoàng Anh Tuấn giản dị, tự nhiên như hơi thở; Tặng Vũ khắc khoải, bâng khuâng niềm trăn trở.

Nguyễn Minh Hiển nặng nghĩa, nặng tình với mảnh đất từng gắn bó; Nguyễn Thị Hồng Cẩm đau đáu những dự cảm âu lo.

Có thể nói, điểm chung của các tác giả Công an là họ làm thơ với đam mê hết mình như cách họ đã tận tụy cống hiến cho công việc bảo đảm an ninh, trật tự.

(trích báo CAND)