ĐẬU HOÀI THANH: NHẸ NHƯ NHỊP THỞ, TRẦM NHƯ BÌNH MINH

Đậu Hoài Thanh sinh ra ở Nghi Xuân, mảnh đất vốn có cái duyên khiến người ta lớn lên cùng gió và lời ca. Chị đi theo nghề công an, rồi gắn bó với đơn vị như một phần nếp sống. Nhưng phía sau sắc phục nghiêm cẩn ấy là một tâm hồn luôn có chỗ cho thơ. Thơ với chị không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ âm thầm hiện ra mỗi khi đêm xuống, như một người bạn đến ngồi cạnh, lặng lẽ thôi mà đủ xoa dịu.

Từ “Tiếng thời gian cất điệu” đến “Hồn cỏ”, rồi “Lời gió”, người đọc dễ nhận ra thứ giọng trầm nén của một người đàn bà đi qua nhiều nỗi lặng. Ở đó, có tiếng cỏ mềm dưới chân, có vị mặn của những ca trực khuya, có những khoảng trống không ai nhìn thấy. Chị viết bằng sự chừng mực, bằng cách nhìn mọi điều với chút thương, chút biết ơn. Câu chữ của

Đậu Hoài Thanh không sắc lạnh, mà giống như hơi thở chậm trong một buổi chiều muộn, giản dị mà neo lại rất lâu.

Giải A cuộc vận động sáng tác ca khúc về Công an nhân dân với “Kỷ niệm về ba” chỉ là một dấu mốc. Điều đáng nói hơn là người phụ nữ ấy chưa từng thôi tin vào vẻ đẹp của những điều nhỏ bé: một ký ức quê, một câu chuyện của đồng đội, một giây phút đứng giữa im lặng mà thấy lòng mình chùng xuống.
Ở chị, thơ không phải nghề. Thơ là cách giữ lại phần mềm nhất của trái tim. Và trong sự mềm ấy, có một sức mạnh rất riêng: bình thản, bền bỉ, và luôn đủ ấm để nâng đỡ chính mình giữa những ngày dài của công việc.
———
——————
——————————
Chủ nhật, 23.11.2025, VĂN HỌC CÔNG AN trân trọng giới thiệu chùm thơ của ĐẬU HOÀI THANH

QUÊ HƯƠNG

Em về trên lối cũ
trĩu nặng bờ vai nỗi nhớ chênh chao
hình như tiếng ai gọi
dáng ai xưa
như bóng mẹ khuất sau vòm xanh lá
Em tìm về
lời ru trên cánh võng
ngàn gió lao xao vạt cỏ hát bên đường
đời của mẹ tảo tần lận đận
sớm đầu sông khuya tối đất phận nghèo
Đã xa quê gần nửa đời người
mảnh đất khắc vào em trận gió Lào rát bỏng
đêm xuống muộn sân nhà còn như đổ lửa
chiếc áo tơi che chắn một kiếp người
Tiếng ve kêu buốt ruột lũy tre làng
cha ngồi lặng trước hiên nhà vò gối
gió cứ thốc qua ngày nắng cháy
đất miền Trung xơ xác mái nhà tranh
Núi Hồng, Ngàn Phố, Ngàn Sâu ngân câu ví dặm
sông La nâng em đôi cánh mong manh
bay ngang qua thơ dại cánh đồng vàng
thấm đẫm đọi chè xanh bánh đa vừng xứ sở
Em trở về trong ảo ảnh cơn mơ
nhớ giọt mồ hôi đầm đìa lưng áo mẹ
xoong cơm cháy mỗi ngày mòn trơ đáy
đất quê nghèo tím tái vạt ngô khoai
Tìm về nơi nguồn cội giọt máu quê
da diết tiếng sáo diều bên triền đê lộng gió
em cất giữ trái tim vào thẳm sâu nỗi nhớ
khắc khoải niềm thơ dại cố hương em…

NGƯỜI LÁI ĐÒ

Có dòng sông vô định
giữa thinh không bốn chiều
mà thăm thẳm nỗi niềm không bến
người lái đò mải miết
khua mái chèo ước mơ
sương giăng mờ chân mây
bóng người trôi trong gió
dẫu qua muôn bến đỗ
vẫn đau đáu nẻo về
nhớ thương còn dang dở
tuổi mộng mơ cánh phượng rực hồng
ôi dòng sông mênh mông
người lái đò khắc hình trên sóng
chở những ước mơ vô tận vô cùng
bao đời người đi qua con thuyền ấy…
người lái đò ươm hạt mầm nẩy nở
sóng ngàn năm thầm lặng vỗ hai bờ.

MỘT THOÁNG ĐỒNG LỘC

Nơi cánh rừng thuở ấy tuổi hai mươi
Chẳng còn vạt cỏ xanh che đất nằm dịu mát
Bom đạn trút xuống từng vạt đất
Những cung đường máu chảy buốt ngàn năm
Tuổi hai mươi ký thác mây ngàn
Nơi cơn sốt dại tê dầm mưa nắng
Bao khát vọng thanh xuân gửi cùng mây trắng
Tiếng gọi của tình yêu mà bom dội tơi bời
Giữa đồi thông các chị nằm yên nghỉ
Đóa hoa tươi dịu mát trên mồ
Sông La chảy giữa đôi bờ sóng vỗ
Gió Trường Sơn thổi lạnh dọc triền sông
Cuộc chiến tranh như vẫn còn đây
Nếu trở lại thời gian đã mất
Xin được nhìn anh bằng trái tim thật nhất
Được nghe tiếng nôi ru điệu ví quê mình
Những bông hoa trinh nữ sớm mai này
Vẫn rực rỡ trong hương trầm khói tỏa
Đồng Lộc ơi! Cung đường đi muôn ngả
Lại trở về trong ấm nóng vòng tay…