Văn chương
Đọc nhiều nhất
PHAN ĐỨC LỘC – “VUA GIẢI THƯỞNG”
Anh sinh năm 1995, ở Nghệ An, một xứ gió nồm thổi rát mặt. Vào ngành công an, lên Điện Biên. Vùng đất ấy gập ghềnh, thưa người, nhiều hoa và mây, nhưng ít tiếng cười. Ở đó, anh vừa làm cảnh sát vừa viết. Một tay cầm súng, một tay cầm bút. Hai thứ […]
LỬA TRÊN SÔNG
“Lửa trên sông” của Như Bình là tập hợp những mảnh sáng còn vương lại sau giông gió, khi con người, dù cô độc, vẫn cố giữ cho lòng mình không tắt. Tập sách gồm truyện ngắn, thơ và tản văn, ba mạch chảy nối nhau bằng một trái tim thổn thức và nhân hậu. […]
THỨ BẢY, GIỜ SÁM HỐI
Tác phẩm “Giờ sám hối” của nhà văn Vũ Liêm mở đầu bằng một ký ức chưa được giải mã: cậu bé tám tuổi nhìn thấy hai chiếc mặt nạ cười ngoài khung cửa lúc chạng vạng. Ba mươi năm sau, điều tra viên Duy, trong một vụ bạo hành dẫn đến án mạng tại […]
TRINH THÁM TỪ ĐẤT THÉP
Trong vùng đất đỏ Củ Chi, nơi ký ức chiến tranh còn ẩn sâu trong từng mạch đất, một người viết trẻ chọn bắt đầu từ hơi thở của đời thực. Võ Chí Nhất, đại úy công an, sinh năm 1993, viết bằng trải nghiệm thứ kinh nghiệm lấm bụi đường, ướt mồ hôi, có […]
NGƯỜI ĐÀN BÀ UỐNG RƯỢU
Sáng thứ bảy, cuối tuần, “Văn học Công an” xin trân trọng giới thiệu một tác phẩm sân khấu đặc sắc của Trung tướng – Nhà văn Hữu Ước, người đóng góp quan trọng cho nghệ thuật nói chung, và mảng văn học nghệ thuật công an nói riêng, bền bỉ suốt gần nửa thế […]
- 1
- 2