Tiếng nói nhà văn
TIẾN SỸ PHẠM QUANG LONG và “ĐỐI MẶT: VĂN CHƯƠNG ĐỐI DIỆN THỬ THÁCH CỦA CON NGƯỜI
PGS.TS Phạm Quang Long là một gương mặt đặc biệt của văn đàn đương đại: xuất thân từ nhà giáo, nhà nghiên cứu văn học, từng giữ nhiều cương vị quản lý văn hóa quan trọng, nhưng lại bước vào sáng tác tiểu thuyết khá muộn. Chính độ “muộn” ấy mang theo một vốn sống […]
THƯỢNG TÁ LÊ THANH TĂNG VÀ “ĐỜI SÔNG” CUỒN CUỘN CHẢY
Gắn bó hơn hai mươi năm với chuyên mục “Kể chuyện cảnh giác” trên sóng Phát thanh Công an nhân dân, Lê Thanh Tăng là một nhà báo bền bỉ đi vào những góc khuất của đời sống bằng giọng kể tỉnh táo và nhân văn. Ở anh, nghề báo không chỉ là phản ánh […]
DU AN: QUÃNG ĐEN QUÃNG TRẮNG SƠN SA
(Nhà văn DU AN chia sẻ với bạn đọc VĂN HỌC CÔNG AN về tiểu thuyết hình sự “QUÃNG ĐEN QUÃNG TRẮNG”) “Tôi đã thấm quãng đen, quãng trắng của Điện Biên. Hai quãng này, nói “không văn học” là quãng thuốc phiện cổ điển, và quãng hê rô in hiện đại. Năm ấy, tôi […]
NGUYỄN NGỌC THUẦN BÀN VỀ PHÊ BÌNH VÀ PHÊ PHÁN VĂN CHƯƠNG
Văn chương, cuối cùng vẫn là sự trải lòng của một con người. Một con người bình thường: có lúc vui, lúc buồn, lúc mệt mỏi, lúc rảnh rỗi, lúc muốn lên tiếng… Tôi luôn tin rằng một người viết không nhất thiết phải mang trong mình quá ư dị biệt. Càng ngày tôi càng […]
“Chiếc va-ly trên tàu Amyot d’Inville” TRÁNG CA MỞ ĐẦU VĂN HỌC CÔNG AN
Giữa mịt mùng lửa khói của biển Sầm Sơn năm 1950, có một người phụ nữ lặng lẽ bước lên chiến hạm địch với dáng vẻ bình thản. Trên tay chị là một chiếc va-ly nhỏ, bên ngoài tưởng như hành lý đời thường, bên trong là trái tim rực lửa của Tổ quốc. Ít […]
ĐỖ NGỌC BÍCH – NỮ TRINH SÁT VIẾT VĂN VÀ NHỮNG CON CHỮ KHÔNG ĐEO SÚNG
Nếu bảo rằng những người từng đuổi tội phạm lại hay cầm bút, hẳn nhiều người sẽ bật cười. Nhưng rồi họ sẽ phải im lặng nếu gặp Đỗ Ngọc Bích – một nữ trinh sát từng đeo đèn pin giữa những đêm mật phục, nay ngồi viết văn như thể chưa từng biết đến […]
HỒNG THANH QUANG – NGƯỜI ĐÀN ÔNG MANG TRÊN MÌNH CẢ VĂN CHƯƠNG LẪN QUÂN HÀM
Hồng Thanh Quang sinh năm 1962, gốc Hưng Yên, nhưng người ta vẫn quen nghĩ ông là một người Hà Nội, vì cái cách ông nói, ông viết, ông thở ra chữ đều có mùi hoa sữa cuối mùa và tiếng ve đã mệt. Thời trai trẻ, ông từng là lính, kỹ sư vô tuyến […]
ĐẠI TÁ THU TRANG VÀ “MỘT KIẾP LÊNH ĐÊNH”
Đại tá – Nhà văn Thu Trang sinh năm 1953, quê ở Hiệp Hòa – Bắc Giang. Bà bước vào văn chương như một người điềm đạm bước vào một vùng đất đã quen mà vẫn mới. Tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Hà Nội năm 1976, rồi gắn bó cả đời với lực lượng […]
PHAN ĐÌNH MINH – TỪ GÁC XÉP ĐẾN GIÓ ĐỒNG
Anh viết chậm. Mười sáu năm mới ra một tập truyện. Anh bảo, “viết là sống lại, mà sống thì phải đủ vốn”. Vốn của anh là những năm tháng cơ cực, là làng quê còn mùi bùn non, là ký ức về đồng đội, về những chuyến tàu đi qua đời mình. Mỗi truyện, […]
TRẦN DIỄN – NHỮNG CON CHỮ BIẾT THƯƠNG
Văn của Trần Diễn như người vừa đi qua bão, nói khẽ mà dày hơi ấm. Trong thế giới của ông, cái ác có thể thắng một lúc, nhưng lòng nhân vẫn lặng lẽ ở lại lâu hơn. Có những cuốn tiểu thuyết viết ra như một bản tường trình. Cũng có những cuốn viết […]