Bài viết

22.11.2025

PHÙNG THIÊN TÂN: NGƯỜI LÍNH GIỮA HAI BỜ ÁNH SÁNG

Có những người sinh ra đã biết mình sẽ đi thẳng một đường. Phùng Thiên Tân thì không. Ông đi, mà như đi trên hai con đường song song, chẳng con đường nào chịu nhường con đường nào. Một bên là kỷ luật lạnh, bên kia là rung động ấm. Một bên súng, bên kia […]

22.11.2025

MỘT ĐỜI THƠ GIỮA SÔNG ĐÀ CUỘN CHẢY

Lê Va đến Hòa Bình năm mười tám tuổi và chưa bao giờ rời khỏi miền núi ấy trong tâm hồn mình. Sông Đà, rừng Mường, những bản làng mờ sương đã âm thầm nhào nặn ông. Từ một người lạ bước lên dốc núi, ông trở thành kẻ thuộc về vùng đất này. Thơ […]

21.11.2025

BỘ 3 TIỂU THUYẾT CHỐNG TỘI PHẠM ĐẶC SẮC CỦA TỐNG NGỌC HÂN

Giữa vùng đất Lưỡng Giang thăm thẳm, nơi những cánh rừng từng rung lên bởi tiếng rìu lâm tặc và những bản làng còn quẩn quanh hủ tục, nhà văn Tống Ngọc Hân bước ra như một giọng kể sắc lạnh mà nhân hậu. Là người viết trưởng thành từ miền núi, gắn bó sâu […]

20.11.2025

NHÀ VĂN TỐNG PHƯỚC BẢO: “HOA HẬU” VĂN CHƯƠNG

Ở tuổi 85, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – Đại tá Nguyễn Thị Thảo lần đầu tiên chấp nhận để một người viết lần theo những nẻo đường khói lửa của đời mình. Người bà tin cậy gửi gắm không phải một cây bút chuyên biên niên chiến tranh, mà là nhà […]

20.11.2025

Nhà văn trẻ XUÂN LAN: NGƯỜI ĐÀN BÀ GOM NHỮNG NGỌN LỬA ẤM

Có những nhà văn đến với văn chương bằng khát vọng khám phá cái đẹp. Lại có những người tìm đến trang viết như một cách giải thoát. Còn với Xuân Lan, văn chương đến từ những rung chấn rất thật của đời sống, từ một người phụ nữ làm nội trợ, kinh doanh nhỏ, […]

17.11.2025

TRỜI SẮP SÁNG BÊN HIÊN NHÀ CHIẾN SỸ

(Chân dung Thượng úy, nhà văn trẻ Đặng Lê Cát Tiên) Có những đêm Long Khánh trở lạnh bất thường. Gió không cần mạnh mà cứ len vào từng kẽ áo, gợi cảm giác chống chếnh khó nói. Trong căn phòng sáng đèn ở trụ sở Công an phường, người ta thấy một bóng lưng […]

16.11.2025

HÀ VĂN THỂ: MỘT CÕI RIÊNG KHÔNG BAO GIỜ TUYỆT VỌNG

(Nội dung bài viết được trích từ bài chân dung nhà thơ Hà Văn Thể của nhà thơ Bình Nguyên Trang) Mỗi người làm thơ đều có một cõi riêng để đi về. Với Hà Văn Thể, đó là cõi của nỗi buồn, của cố hương biền biệt xa, của hiện tại cực nhọc đắng […]