Bài viết
Đọc nhiều nhất
PHÙNG THIÊN TÂN: NGƯỜI LÍNH GIỮA HAI BỜ ÁNH SÁNG
Có những người sinh ra đã biết mình sẽ đi thẳng một đường. Phùng Thiên Tân thì không. Ông đi, mà như đi trên hai con đường song song, chẳng con đường nào chịu nhường con đường nào. Một bên là kỷ luật lạnh, bên kia là rung động ấm. Một bên súng, bên kia […]
MỘT ĐỜI THƠ GIỮA SÔNG ĐÀ CUỘN CHẢY
Lê Va đến Hòa Bình năm mười tám tuổi và chưa bao giờ rời khỏi miền núi ấy trong tâm hồn mình. Sông Đà, rừng Mường, những bản làng mờ sương đã âm thầm nhào nặn ông. Từ một người lạ bước lên dốc núi, ông trở thành kẻ thuộc về vùng đất này. Thơ […]
BỘ 3 TIỂU THUYẾT CHỐNG TỘI PHẠM ĐẶC SẮC CỦA TỐNG NGỌC HÂN
Giữa vùng đất Lưỡng Giang thăm thẳm, nơi những cánh rừng từng rung lên bởi tiếng rìu lâm tặc và những bản làng còn quẩn quanh hủ tục, nhà văn Tống Ngọc Hân bước ra như một giọng kể sắc lạnh mà nhân hậu. Là người viết trưởng thành từ miền núi, gắn bó sâu […]
NHÀ VĂN TỐNG PHƯỚC BẢO: “HOA HẬU” VĂN CHƯƠNG
Ở tuổi 85, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – Đại tá Nguyễn Thị Thảo lần đầu tiên chấp nhận để một người viết lần theo những nẻo đường khói lửa của đời mình. Người bà tin cậy gửi gắm không phải một cây bút chuyên biên niên chiến tranh, mà là nhà […]
Nhà văn trẻ XUÂN LAN: NGƯỜI ĐÀN BÀ GOM NHỮNG NGỌN LỬA ẤM
Có những nhà văn đến với văn chương bằng khát vọng khám phá cái đẹp. Lại có những người tìm đến trang viết như một cách giải thoát. Còn với Xuân Lan, văn chương đến từ những rung chấn rất thật của đời sống, từ một người phụ nữ làm nội trợ, kinh doanh nhỏ, […]
NHÀ VĂN NGUYỄN CÔNG ĐỨC VÀ TIỂU THUYẾT VỀ CẢNH SÁT MA TUÝ “GIÓ THỔI QUA RỪNG”
Với “Gió thổi qua rừng”, nhà văn, sĩ quan Nguyễn Công Đức đã mở cánh cửa nhìn vào một cuộc chiến âm thầm nhưng dai dẳng ở vùng ngã ba biên giới: cuộc chiến chống lại “cái chết trắng”. Anh viết bằng trải nghiệm của người từng đi dọc những con dốc Tây Bắc, nhìn […]
LẠI VĂN LONG: TỪ “KẺ SÁT NHÂN LƯƠNG THIỆN” TỚI “HỒ SƠ LỬA”
Nếu văn chương Việt Nam là một siêu thị chữ nghĩa, thì Lại Văn Long chắc hẳn là ông chú mặc áo sơ mi bỏ trong quần, tay ôm xấp hồ sơ toàn vụ án nghiêm trọng, nhưng miệng vẫn cười thoải mái kiểu: “Hung thủ thì từ từ tính, cứ cho chú trước ly […]
TRỜI SẮP SÁNG BÊN HIÊN NHÀ CHIẾN SỸ
(Chân dung Thượng úy, nhà văn trẻ Đặng Lê Cát Tiên) Có những đêm Long Khánh trở lạnh bất thường. Gió không cần mạnh mà cứ len vào từng kẽ áo, gợi cảm giác chống chếnh khó nói. Trong căn phòng sáng đèn ở trụ sở Công an phường, người ta thấy một bóng lưng […]
HÀ VĂN THỂ: MỘT CÕI RIÊNG KHÔNG BAO GIỜ TUYỆT VỌNG
(Nội dung bài viết được trích từ bài chân dung nhà thơ Hà Văn Thể của nhà thơ Bình Nguyên Trang) Mỗi người làm thơ đều có một cõi riêng để đi về. Với Hà Văn Thể, đó là cõi của nỗi buồn, của cố hương biền biệt xa, của hiện tại cực nhọc đắng […]
PHAN QUẾ – NHỮNG CHUYỂN DỜI LẶNG LẼ, LÀM THƠ KHÓ TÍNH VỚI CHÍNH MÌNH
(Bài viết của nhà thơ Vũ Từ Trang về nhà thơ Phan Quế, title bài do VĂN HỌC CÔNG AN đặt) Cái tâm trạng bối rối, lấn cấn không thể dấu nổi, khi Phan Quế nói sắp phải chuyển nhà đi nơi khác. Không riêng anh, mà tôi cũng có phần hẫng hụt. Vậy là […]