Ngô Mậu Tình, giáo viên vùng biên Quảng Trị, đến với “XUÂN MỚI” bằng thơ như một cách ghi chép đời sống lặng thầm nơi tuyến đầu Tổ quốc. Những câu chữ mộc, nén, không phô trương, chạm vào lao động, ký ức và niềm tin bền bỉ của con người trước gian khó. Thơ anh là tiếng nói điềm tĩnh của trách nhiệm, tình người và sự gìn giữ những giá trị nền tảng.
Ngô Mậu Tình đã xuất bản tập thơ “Ngôi nhà chật tiếng cười” (NXB Hội Nhà văn), được Báo Quảng Bình, Tạp chí Sông Lam và Van.vn giới thiệu. Tác giả từng đạt Giải Khuyến khích Liên hoan Tiếng hát Truyền hình Quảng Bình (2017), Giải Đặc biệt Phượng vĩ trong tôi của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tỉnh Quảng Bình (2018) và Giải Khuyến khích cuộc thi Thanh niên và tôi do Báo Thanh Niên tổ chức (2025).
KHỞI NGUYÊN
Khi thời gian tự gỡ mình
mùa xuân đến
thoát khỏi chiếc bóng cũ
khởi đầu từ những gì đã từng kết thúc
chúng ta bước qua chính mình
bàn tay chạm bàn tay
tết hiện hữu khoảng lặng
nơi ký ức lên tiếng
ta đặt niềm tin xuống đất
đất không trả lời
nhưng sinh ra mầm xanh
để hiểu
đêm bừng lên ngọn nến
vạt gió chồng chềnh
run mùa lau
nở.
NÚM VÚ
Bước chân trên đường rẻ nắng
ngày giáp hạt xếp hàng trong khóe mắt
gánh mồ hôi cha nặng trĩu mắt mẹ
rơi
tôi tắm trên dòng sông
khỏa lấp làn da những người đàn bà không biết khóc
da thịt họ thơm mùi bùn đất
bàn tay tôi chạm núm vú quê hương
chạm lam lũ những ngày sau Tết
bàn chân chạm vào ngọn gió Lào
thao thiết lòng sông
chẳng biết khi nào tôi hết ngụp lặn
mặt nước chập chờn đường nắng bay lên
lia thia nẩy mầm ngọn sóng
bóng tôi tan vào nước
tôi bơi sang bờ bên kia
mặt trời quay vòng theo sải tay lên xuống
ánh sáng chập chờn tiếng hát
tình yêu cúi sát con sông.