Chùm thơ của Lương Cẩm Quyên là hành trình trở về những tầng sâu căn cước: miền núi, miền biển và miền ký ức gia đình. Từ “Mường Lát” thấm đẫm hơi thở bản làng, “Những người giữ giấc mơ biển” vang lên âm sắc của những con người lặng thầm giữ sóng, đến “Tiếng đập từ ngực đất” một khúc tưởng niệm lặng sâu về cha, về đất, về sự nối dài của máu mạch và ký ức.
Thơ Lương Cẩm Quyên không ồn ào cảm xúc mà đi bằng nhịp chậm, giàu hình ảnh, chú trọng cảm giác và không gian văn hóa. Ở đó, thiên nhiên, con người và lịch sử cá nhân hòa vào nhau, tạo nên một giọng điệu nữ tính, bền bỉ, thấm và sâu.
Lương Cẩm Quyên là hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh. Chị đã xuất bản nhiều tập thơ tại Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam như: Sao không, Thề một lần chạm sóng, Bật cúc đêm…, đồng thời tham gia nhiều tuyển tập thơ in chung.
Thơ Lương Cẩm Quyên từng đoạt Giải C – Cuộc thi “Thơ ca & Nguồn cội” 2025 và Giải Khuyến khích – Cuộc thi sáng tác tại Sơn La, ghi dấu một giọng thơ giàu nữ tính, bám rễ vào đất đai, con người và ký ức văn hóa. 
MƯỜNG LÁT
Những nếp nhà trườn theo triền đá
mái pơ mu thơm mùi khói thân quen
đèn điện giăng như chuỗi hạt đêm
gió len qua khe áo mới của mẹ
rơi từng sợi xuống thung mận trắng
tiếng chày giã gạo ngân vào trăng non
lũ trẻ mím môi uống mùa từ mắt suối
đêm sương nằm ngoan trên vai bắp
đường bê tông uốn lượn qua dốc cũ
chân người gùi mây về đánh thức
cánh hoa ban ngơ ngác cuối triền đồi
bàn tay cô gái gieo hạt lanh vào câu hát cổ
lẫn trong giọng già kể chuyện vượt Pha Đin
lửa rừng reo trên lối nhỏ về nhà
trên bậc đá bà nhen nồi thắng cố
mùi hồi mùi quế quyện trong sương
suối mùa đông ấm như bàn tay cha
đồi chè mở ra hơi thở mới
núi kiên gan giữ chặt bước ngựa đêm
chở ngày qua con dốc nắng
NHỮNG NGƯỜI GIỮ GIẤC MƠ BIỂN
Gió thức trắng bên mũi tàu
muối vỡ ra lăn vào tóc sớm
biển mênh mông tiếng người hóa sóng
chạm vào lòng đất nước đang ru
Họ ngồi đó
trong hơi thở mặn
giữa đêm khuya vẫn lắng nghe biển thì thầm
mỗi gờ sóng xô bờ bình yên
những bãi bờ trái tim thao thức
Giấc mơ ấy không nằm trên gối
mà treo giữa trời
nơi trăng gác mái boong
cơm nguội chan bằng vị khói cay
và tiếng gọi thầm của quê hương nguồn cội
Có đêm
giông đổ từ phía chân trời
ánh đèn vẫn sáng như lời nguyện cầu trước gió
bánh lái xoay theo nhịp của lòng tin
mắt hướng về nơi bờ xa yên giấc
Em viết cho anh
những chàng trai mang neo thuyền trước ngực
giữ giấc mơ biển
và giữa mặn mòi sâu thẳm
vẫn thơm mùi đất liền
như mùi tóc mẹ ngày xưa
TIẾNG ĐẬP TỪ NGỰC ĐẤT
Con về quê một ngày cuối chạp
nằm nghe tiếng ngực đất
thình thịch
tựa nhịp tim Ba
thổn thức dưới gốc trà
trong vườn hoang từ dạo ấy
Mưa
dài như hơi thở cuối
mảnh áo ba mươi năm chôn theo tro
còn thơm một góc
mùi trà xanh
rớt xuống bậc thềm lặng câm
Mẹ nói
lúc này gà gáy sớm trưa
chắc người khuất vẫn đi về mỗi bữa
con mang trứng cúng ngoài bàn hiên
nửa lòng đỏ vỡ
nửa lòng trắng rưng rưng
trong ly rượu ngập gió
Cây nhãn phía sau nhà
đã cạn mùa trái ngọt
mà tiếng lá vẫn nhè nhẹ gõ vào vách đất
như tiếng Ba gọi khẽ ngoài sân
Chiều nay
có người ghé thăm
đặt lên bàn thờ
chiếc mũ kê pi
rồi kể lại
một ca trực rất dài
Con quỳ xuống
bên nấm mồ xanh cỏ
giữa khói hương
nghe ngực đất
thầm thì…