58. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA TRẦN NGUYỆT ÁNH

Chùm thơ của Trần Nguyệt Ánh mở ra một không gian Tây Nguyên thấm đẫm văn hóa và tinh thần cộng đồng: dã quỳ, núi mẹ, nhà dài, bếp lửa, chiêng ngân… Thơ chị giàu hình tượng, chắc tay trong cấu trúc trường ca ngắn, kết hợp cảm xúc nữ tính với ý thức cộng đồng bền bỉ, gợi nên vẻ đẹp của sự hi sinh, của tình yêu gắn với đất, với người và với vòng tuần hoàn sinh – tử. 
Trần Nguyệt Ánh hiện công tác tại Trường Phổ thông Dân tộc Nội trú THCS Buôn Hồ (Đắk Lắk), là hội viên Hội VHNT tỉnh Đắk Lắk. Tác phẩm đã xuất bản: Gọi về miền nhớ (Thơ, 2019, HNV); Miền gió say (Thơ, 2021, HNV); Vọng núi (Thơ, 2022, HNV); Từ đuôi mắt Chư Yang (Thơ, 2023, HNV). Giải thưởng: Giải B của Hội VHNT tỉnh Đắk Lắk, tập thơ “Vọng núi”, 2022, (Không có giải A). Giải B của Hội VHNT tỉnh Đắk Lắk, tập thơ “Từ đuôi mắt Chư Yang” (2023).

MÙA DÃ QUỲ THẮP LỬA

Anh ngược ngàn mùa dã quỳ đơm nắng
Theo tiếng mùa xuân đến với bản làng
Dệt mơ ước giữa non cao vời vợi
Nhịp chiêng ngân đón đợi bước chân người.
Anh về buôn, nắng bazan nhuộm áo
Nụ cười hiền như gió hát trên nương
Bỏ phố thị sau lưng đầy mơ ước
Cùng dân làng nhóm lửa yêu thương.
Đêm nhà dài, lửa bập bùng cháy đỏ
Anh dạy trẻ thơ nét chữ, cung đàn
Tay thô ráp bỗng mềm bên trang vở
Tiếng ê, a vang vọng khắp đại ngàn.
Anh xuống bãi chỉ dân trồng cà, tỉa hạt
Chỉ cách làm giàu trên mảnh đất cha ông
Mồ hôi đổ cho mùa màng tươi mát
Kinh tế buôn mình nay đã bớt bão giông.
Buôn làng thương anh như dòng suối con sông
Bát cơm nương thơm, ché rượu tình nồng
“Cái bụng” người dân từ lâu đã tin cậy
Coi anh là con, là trụ cột giữa cộng đồng.
Gác lại phồn hoa anh chọn phía đại ngàn
Thương nắng bazan, nguyện làm cây kơ -nia bén duyên vào đất
Dệt thắm tình quân dân, đôi chân không mỏi bước
Gói cả chân tình trong sắc áo quê hương.

TẠC MẸ VÀO NÚI CAO

Núi sừng sững từ thuở trời chưa rạng
Mẹ sinh ra khi đất đã xanh màu
Bóng núi cao trùm lên dải ngàn sâu
Bóng Mẹ đổ che đời con giông bão.
Dẫu núi đá tạc hình từ thiên tạo
Vẫn cúi đầu trước nếp áo Mẹ sờn
Bởi núi cao cũng chỉ chạm đầu non
Tình Mẹ rộng vượt tầm hòn cao nhất.
Mẹ cho con dòng máu từ lòng đất
Kết hình hài bằng mật ngọt lời ru
Sợi dây thiêng nối qua những sương mù
Cảm ơn Mẹ, con mang dòng máu đỏ.
Mẹ gùi cả mặt trời trên vai nhỏ
Nặng tình thương hơn đá tảng đại ngàn
Núi già đi theo năm tháng thăng trầm
Tình Mẹ trẻ giữa lặng thầm dâu bể.
Mai sau này khi về cùng tiên thế
Mẹ cũng thành ngọn núi đứng uy nghiêm
Tạc vào mây một dáng vẻ dịu hiền
Để con ngắm mỗi khi chiều xuống rẫy.
Núi là Mẹ, Mẹ là núi đấy
Vĩnh hằng soi bóng cả giữa mây trời
Biển lòng mẹ nghìn đời không bến đợi
Con cúi đầu ghi tạc vào tâm!

MẦM SỐNG CÂY ĐỜI

Kìa tiếng chiêng b’na không gọi hồn anh về phía núi
Em chẳng đưa anh ra nghĩa địa Yang Mao
Nơi mặt trời lặn xuống, có cỏ dại úa màu
Em giữ anh lại đây, dưới gầm sàn ấm lửa
Nơi bước chân em đi, nơi có nhịp chày giã gạo
Người làng bảo: “Người chết phải về với bến nước tổ tiên”
Em nói: “Trái tim anh còn nóng hổi dưới lồng ngực em”
Em đào đất bằng đôi tay rớm máu
Đặt anh nằm nghiêng, mặt hướng về phía bếp nhà sàn
Để anh nghe tiếng chân em đi trên sàn gỗ k’pan
Em sẽ dùng hơi ấm đàn bà sưởi qua đất lạnh
Đánh thức bản năng của rễ cây cổ thụ đại ngàn.
Anh không là cát bụi, anh là hạt giống
Em tưới lên mộ anh dòng nước mắt mặn mòi để phù sa bồi đắp
Bằng lời kể Khan những mùa rẫy cũ khi mình cùng gieo hạt
Kìa! Đất cựa mình dưới chân giường gỗ
Một mầm xanh bật dậy, xuyên qua bóng tối huyệt sâu.
Mầm cây ấy mang hình hài nỗi nhớ
Lá xòe ra như bàn tay anh thuở nọ
Rễ đâm sâu lòng đất, hút lấy tình em làm nhựa sống đâm chồi
Cây đời xanh tươi mọc ngay giữa gian buồng
Tán lá chạm mái tranh, reo giữa bình minh
Có phải là anh đang thầm thì gọi tên em thổn thức?
Ôi cái chết không phải là sự kết thúc!
Người Ê-đê mình sống giữa vòng tròn vĩnh cửu
Anh tan vào đất, đất lại hóa thành cây
Xuyên qua bụng mẹ nhà dài, vươn tới tận trời xanh.
Em tựa vào thân cây, nghe hơi thở anh chạy dọc tim mình
Tình yêu ta kết nụ, nở hoa trên mặt đất linh thiêng
Buôn làng bảo đó là điềm lạ của Yàng
Em gọi đó là tình yêu không chịu thành tro bụi
Ở đâu có đàn bà thờ chồng bằng hơi thở
Ở đó cái chết cũng phải nảy mầm xanh!