Vi Xuân Tường tham dự cuộc thi thơ với mạch cảm hứng hướng về biển đảo và vùng biên cương Tổ quốc. Thơ anh chọn giọng điệu mộc mạc, giàu hình ảnh, đặt con người lao động, người lính và những không gian thiêng liêng của đất nước vào trung tâm cảm xúc, từ đó khơi gợi tình yêu quê hương theo cách lặng lẽ mà bền bỉ.
Vi Xuân Tường hiện đang sống và viết tại thôn Điềm He 1,xã Điềm He, tỉnh Lạng Sơn.
BIỂN TRONG MẮT
Biển trong mắt của làng chài, ngư phủ
Là áo cơm, cuộc sống thường ngày
Dù mặn chát da khô và mắt trũng
Vẫn kiên cường dù chai nứt bàn tay
Biển trong mắt của những người họa sĩ
Là thiên nhiên, không phác họa bằng chì
Như nét cọ múa trên nền giấy lạ
Chẳng điểm tô mà lấp lánh diệu kỳ
Biển trong mắt của người nhạc sĩ
Là thanh âm trên khuông nhạc thầm thì
Cung trầm bổng không vội vàng lo nghĩ
Sóng mênh mang thành tiếng gọi người đi
Biển trong mắt của những người lính đảo
Là tình yêu là máu thịt, cội nguồn
Đêm đứng gác cồn cào nơi chớp bể
Sóng ru anh bằng khúc hát quê hương
Biển trong mắt là những yêu thương
Cho đứa trẻ lớn lên trong vòng tay mẹ
Năm mươi con theo cha lên rừng
Và năm mươi con chia nhau giữ bể
Đất Nước vươn khơi dẫu muôn trùng sóng dữ
Vẫn kiên trung sừng sững những con tàu!
TRĂNG TRÊN BẢN XA
Đêm xuống, rừng lạnh giá
Sương giăng mờ bản xa
Nhành lau bay phơ phất
Đâu đây vọng tiếng gà
Đêm xuống vùng biên giới
Ngào ngạt hương ngàn hoa
Trăng xanh lơ lửng giữa…
Cheo leo ngọn núi già
Anh Biên phòng lặng lẽ
Trên con đường tuần tra
Miệng thì thầm khe khẽ
Hát cho đỡ nhớ nhà.