Một buổi chiều xuân mưa phùn, phố cổ, hoa mai vàng và nỗi cô độc lặng lẽ của người ở lại. “Chiều xuân phố hội” không kể chuyện tình ồn ào, mà giữ lại dư vị trầm buồn của một cuộc chia xa đã an bài. Bài thơ chậm, lắng, để mùa xuân hiện ra vừa rực rỡ, vừa khuyết thiếu, như chính cảm giác của con người trước những điều không thể níu giữ. 
Đoàn Ngọc Nghĩa, sinh năm 1968, hiện là GV dạy Toán trường THCS Lê Lợi, xã Thăng Phú, Đà Nẵng. Thơ và truyện ngắn đã in trên nhiều tờ báo và tạp chí của Trung ương và địa phương.
CHIỀU XUÂN PHỐ HỘI
Đất trời đã vào xuân
Mưa phùn bay trong phố!
Em từ xa mấy độ
Hoa mai vàng rưng rưng…
Hương nếp cốm thơm lừng
Mênh mang từng con phố,
Mưa bay trên nhà cổ
Ướt nhòe lối đi xưa.
Em ở đâu bây giờ
Vòng tay anh trống vắng
Ly cà phê thật đắng
Nâu hết chiều đầu xuân.
Từ khi em có chồng,
Anh thành người xa lạ
Mùa xuân về muôn ngã
Thèm lắm một bờ môi!
Người ta thì có đôi
Chỉ mình anh cô độc
Gót giày khua lộc cộc
Lạc loài một chiều xuân.
TÌNH ĐÃ GIÊNG, TÔI VẪN CÒN THÁNG CHẠP
Tình đã Giêng, tôi vẫn còn tháng Chạp
Nên suốt đời cứ lẽo đẽo theo sau.
Sương thời gian nhuộm trắng nửa mái đầu,
Bài thơ viết vẫn chưa xong đoạn cuối.
Tôi lận đận dọc đường tình rong ruổi
Nên nỗi buồn thân phận cứ mang mang.
Câu yêu thương chưa hết đã xuống hàng
Nên Tết đến, mai chỉ vàng một nửa.
Nỗi buồn tôi, treo bên ngoài khung cửa
Em đến nhìn rồi hờ hững quay đi
Những lời yêu tôi nói chẳng là gì
Bao thương nhớ chỉ còn là kỷ niệm.
Nếp nhăn đời cứ rủ nhau xuất hiện,
Tóc trên đầu nhuộm trắng nước thời gian.
Em mùa xuân, tôi đã cuối đông tàn
Tình đã Giêng, tôi vẫn còn tháng Chạp …
MONG CHỜ
Hoa mai vàng rực rỡ
Mùa đã xuân thật rồi.
Hoa chạm vào nỗi nhớ
Mẹ già ngồi đơn côi.
Từng cánh hoa mềm mại
E ấp nở bên đường
Lối về quê xa ngái
Nụ mai vàng rưng rưng,
Bóng chiều rơi thật khẽ
Giọt nắng rớt bên hè
Mẹ ta ngồi lặng lẽ
Mỏi mòn chờ tiếng xe.
Sắp chín nồi bánh tét
Sao chưa thấy con về?
Con chưa về, dù Tết
Đông vẫn dài lê thê!