43. THƠ DỰ THI CỦA NHÀ THƠ LÊ ĐIỂM

Lê Thị Điểm (bút danh Lê Điểm, sinh năm 1962) là nhà thơ quê Quảng Nam, hội viên Hội Nhà văn Đà Nẵng. Chị bền bỉ sáng tác thơ và văn học thiếu nhi, với giọng thơ giàu chất ru, thấm đẫm ký ức làng quê và không gian văn hóa miền Trung nhiều tầng lớp.
“Hát ru bé ngủ trên lưng gió” là bài thơ mang âm hưởng ru ngọt ngào và linh thiêng, nơi thiên nhiên đại ngàn, giấc ngủ trẻ thơ và hình ảnh người lính giữ bình yên hòa quyện, tạo nên một thế giới vừa cổ tích vừa hiện thực, lặng lẽ mà sâu xa.
Tác phẩm đã in: Sân cỏ tuổi thơ; Mưa qua miền tuổi thơ; Gieo hạt ban mai; Điệu Biếc; Chạm phím yêu thương.
Giải thưởng: Giải C thơ Quảng Nam (2017); Giải Khuyến khích truyện ngắn thiếu nhi Đất Quảng; Giải Khuyến khích truyện ngắn Đạo hiếu (2020); Giải Khuyến khích Thơ người cao tuổi (lần I); Giải B Thơ người cao tuổi (lần II).

HÁT RU BÉ NGỦ TRÊN LƯNG GIÓ

Ngủ ngoan con nhé
gió vỗ lưng trời,
lá rừng xào xạc như bàn tay mẹ
vỗ nhịp cho mây nằm ngủ
một mầm xuân khẽ động
trong hơi thở non
Đồi xa nghiêng theo giấc mơ
suối hát khe khẽ
tiếng khèn từ núi vọng xuống
bước chân chim lướt qua tóc con
đem theo phấn nắng
ươm vàng lên má hồn nhiên
Ngủ đi, con yêu
mây hóa áo ru
trăng uốn mình thành vòng tay
che cả đại ngàn trong mắt em
nơi chồi biếc
vừa mở lời đầu tiên
Cây rừng nghiêng
bầy hoa dã quỳ vươn theo hơi thở
đẻ ra ánh sáng non
rơi vào tim con
như cánh cồng chiêng
chưa kịp thức mùa
Con mơ thấy rắn nước nhảy trên lưng sông
nghe hạt mưa kể chuyện cũ của núi
và chim Chơ–rao hát
một khúc ca
từ cổ tích đang viết dở
bằng mầm xanh
Xa xa, dưới tán rừng đêm
có người lính đứng yên như bóng cây
áo xanh hòa vào sương núi
giữ cho gió khỏi lạc đường
cho giấc ngủ con đi trọn một vòng trăng
Mẹ lặng, gió lặng
rừng cũng chùng tiếng thở
con ngủ trên lưng gió
trong vòng tay đất trời
và trong lặng thầm
của người giữ bình yên
cả trời, cả đất
bỗng nảy một mầm xuân nhỏ
hóa thành giấc mơ biết bay.