Chùm thơ đặt trong không gian miền núi Tây Bắc, xoay quanh nhịp sống bản làng, mùa xuân vùng cao và những dấu ấn lịch sử – địa danh gắn với ký ức cộng đồng. Văn bản sử dụng hình ảnh thiên nhiên, sinh hoạt lao động, phong tục và cảm nhận cá nhân để ghi lại trạng thái đời sống trong khoảnh khắc chuyển mùa, từ hiện tại bản làng đến những liên tưởng rộng hơn về đất nước và con người. 
Lý Hoàng Cung (tên thật là Lý Thị Cung) là Thượng tá, nguyên là Phó trưởng Công an Thị xã Nghĩa Lộ (Yên Bái cũ). Hiện chị là Trưởng Công an xã Lao Chải, tỉnh Lào Cai. “Khi giải thể Công an cấp huyện và sáp nhập địa giới hành chính, thực hiện mô hình chính quyền 2 cấp, tôi xung phong về công tác cơ sở, giữ chức vụ trưởng Công an xã Lao Chải (huyện Mù Cang Chải cũ). Là người dân tộc Mông, tôi yêu từng ngọn gió, cây cỏ nơi mình được sinh ra, nguyện sống một đời xanh như lá trên rừng, dài như suối thung sâu, mong muốn cống hiến trọn đời cho quê hương đất nước”, Lý Hoàng Cung chia sẻ.
Lý Hoàng Cung là hội viên Hội Văn học Nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam (2023); hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Lào Cai. Đạt một số giải thưởng: Giải Ba cuộc thi viết truyện ngắn ba tỉnh Phú Thọ – Lào Cai – Yên Bái năm 2024 (truyện ngắn Cánh đào phai)…
XUÂN TRÊN ĐỈNH TRỜI
Những nóc nhà người Mông trên đỉnh trời
Lặn sâu vào trong gió
Chìm trong mây
Nghe nhịp giày anh gõ vào sương lạnh
Khói bếp mỏng như lời của đất
Một ngày rất thật
Không nghe tiếng còi xe và những ồn ào náo nhiệt
Tiếng chim gọi tia nắng mảnh như lá lúa
Cứa vào ban mai
Sinh ra đứa trẻ mặt trời
Lần đầu tiên
Anh đón mùa xuân không phải từ tờ lịch trên tường
Mà từ những nụ đào phai hé mắt sau một đêm sương muối
Khi tiếng khèn ai chạm vào vách núi
Tiếng sáo vắt lên nửa vành trăng
Đi qua mùa nhớ
Áo xanh hòa đại ngàn sâu thẳm
Sổ trực ban rừng rực lửa ba mươi Tết
Con Câu Kỷ Giàng* vừa bay vừa hót
Năm mới sang
Chín mùa hoa Tớ dày* quyện vào hương lúa mênh mang
Bám bản
Như rễ cây pơ mu trên núi bám sâu vào đá
Như cột mốc biên cương ôm chặt đất mẹ
Nắng, mưa, mây, lạnh…
Đo nhịp đời bằng hơi thở bình yên
Chồi non lộc biếc
Trên mái nhà người Mông lớp lớp rêu phủ
Như mế làng ta không nhớ nổi tuổi mình
Cây sa mộc đầu bản cũng thế ngót nghét trăm năm?
Như suối trong khe đời sau còn kể mãi
Những bước chân lặng thầm
Cứ thế xanh
——————–
* Câu Kỷ Giàng là loài chim quen thuộc với đồng bào Mông, suốt cuộc đời chỉ hót một giọng. Nghe Câu Kỷ Giàng hót người ta biết không gian, thời gian theo mùa
* Tớ dày là hoa đào rừng nở trên núi vào đúng dịp tết Dương lịch, trùng với Tết của đồng bào Mông.
XUÂN VỀ DÀO SA
Mây ngủ vùi lưng núi
Thở khói trắng mùa sương
Ai ngược chiều lên bản
Áo xanh vương bụi đường
Bên hiên đào bỗng nụ
Tô một nét môi hồng
Thêu lên vành mũ đỏ
Ngôi sao ấm mùa đông
Ngày rầm rập vó ngựa
Đêm lấp lóa nụ cười
Mồ hôi giọt vai áo
Sương đẫm ướt cổng trời
Đi trong mùa giáp hạt
Tay cày với tay trâu
Giữ luật như giữ lửa
Bếp nỏ mới dài lâu
Thóc mẩy như hòn đạn
Ngô chặt như bắp tay
Thiếu nữ se lanh hát
Sân gà, lợn béo quay
Dào Sa in dấu ấn
Bóng anh in lòng dân
Bản trong lòng Tổ quốc
Hong ấm tình mùa xuân
Tết Dào Sa rượu ché
Nhịp chày giã nhuyễn đêm
Bánh giày thơm tay mẹ
Người Dào Sa anh em
XUÂN NHỚ NGƯỜI
Giọt thời gian rơi qua kẽ ngón tay
Nắng Mường Thanh trải theo chiều lịch sử
Tây Bắc mùa này núi mây tư lự
Những vuông tròn xếp năm tháng Điện Biên
Gió mải miết xuôi dọc đèo Pha Đin
Những vạt rừng từ hố bom sinh tử
Qua Thạch Hãn nối đôi bờ viễn xứ
Về Vũng Chùa- Đảo Yến với quê hương
Giữa Quảng Bình nghe sóng hát bâng khuâng
Trên bia đá khắc tên Người- Tổ quốc
Nụ cười hiền và ánh mắt thân thuộc
Khói len chiều nâng nhẹ bước đâu đây
Mười hai năm mây trắng vẫn miệt mài
Và biển biếc vẫn kể hầm Đờ Cát
Gió khởi lên tấu những khúc quân nhạc
Biết xuân này biển đã mấy mùa hoa?