Chùm thơ gồm hai bài, xoay quanh những không gian gắn với ký ức gia đình và môi trường sống. Bài “Thư gửi mẹ” được triển khai như một dòng hồi tưởng, đi qua những hình ảnh sinh hoạt quen thuộc, làng quê, hành trình mưu sinh và sự gắn bó giữa các thế hệ. Bài “Rừng ơi, thở đi!” đặt con người trong mối quan hệ với rừng, với thiên nhiên đang biến đổi, ghi nhận những chuyển động của đất, nước, cây cối và dấu chân người. Chùm thơ được viết từ trải nghiệm cá nhân, nối tiếp giữa quá khứ và hiện tại, giữa gia đình và không gian tự nhiên. 
Trương Thị Bách Mỵ sinh năm 1983 ở Quảng Nam, hiện sống và làm việc tại Đà Nẵng. Chị đã xuất bản một tập thơ và có tác phẩm đăng trên nhiều báo chí văn nghệ.
——
THƯ GỬI MẸ
Mùa thức dậy cơm trắng vươn vai
Chiếc bàn ủi than lướt trên mặt vải
Khói củi là hương thầm của đất
Ấm thơm ngõ nhỏ quê nhà
Chúng con nằm nói chuyện với hoa cà
Cánh tím sương thơm trong búp xanh chờ sáng
Đêm ba mươi là đêm nhung nhớ
Một tiếng động ven đường cũng tưởng bước thân quen
Làng của những đứa con tha hương
Mương nước nhỏ thành người thân ngóng đợi
Những đám lá cuối chiều lên khói gọi
Sông không trăng, đỏ mắt những con đò
Đêm hồng từ những củ môn mặt khỉ đất gò
Tiếng gà gáy, tiếng nhai trầu của nội
Và tiếng lửa cười quanh đôi mắt mỏi
Chuyện mùa xuân gió kể suốt đường dài
Bức thư giao thừa con cất dưới cơn mưa
Những vòm lá lên xanh ngày tơ lụa
Từng chiếc nón mẹ chằm mềm đuôi mắt
Từng tấm tranh cha lợp mát tâm hồn
Bức thư dài hơn tiếng mưa rơi
Bước chân mẹ đi trong rừng nắng cũ
Tiếng hát trong hơn mặt trời lên đồng vắng
Từng giọt sương nghiêng đón tuổi đất trời
Lửa đã tàn và chúng con đã khóc
Hơi ấm chạy dài lưng thẳng
Mùi thơm của lá chè khô năm cũ
Toả nụ cười quê kiểng môi con
Những bức thư con viết với mây trời
Có bong bóng bay trên miền trí nhớ
Có liềm, cuốc, khăn trùm đầu của mẹ
Sáng mùa xuân nhô nhấp những cánh cò
Bức thư dài có Dãy Trường Sơn
PleiKu, Tuy Hoà, Củ Chi, Đà Nẵng…
Những mái nhà mùa đông có mẹ
Có mùa xuân chim hót khắp rừng già
Lửa đã tàn và chúng con đã khóc
Nhưng mùi hương thơm ấm suốt hành trình
Vì có mẹ nên nỗi buồn cũng đẹp
Những tàn phai đang trỗi sáng vóc hình
Hoa đã tàn và chúng ta đã khóc
Một cây mai nở lại trước sân già
Xin một nhánh rào bài thơ dang dở
Mùa xuân sau viết tiếp chuyện đường về.
RỪNG ƠI, THỞ ĐI!
Chưa có lời hẹn nào với biển mùa Xuân
Nước từ cánh đồng theo sông xa nguồn bỗng mặn
Ai biết ta mang theo gì trên đôi tay ngày gió lặng
Nhìn lằn nước cập bờ da diết nhớ xa khơi
Chúng con đã đi xa tiếng gà gáy bìa rừng
Nấm mọc trên tiếng chặt, cưa và gãy đổ
Mưa tụng ca ngọn đồi mùa khổ
Rừng nín hơi trong rầm rập bước chân người
Thở giùm những hàng cây ngày lũ tới
Như chân mẹ cha quần ống xăn ống thả
Cây này chưa kịp vươn cây kia đã ngã
Sống chực chờ mất mát tựa chiêm bao
Thở đi rừng ơi, trăng sáng trời cao và lặng im bình dị thuở nào
Mẹ dắt con đi giới thiệu từng tên cây, màu đất, suối gầy, phiến đá
Tiếng côn trùng thảng thốt sau vòm lá
Ôi con người cũng làm bạn được với nhau sao!
Thở đi rừng ơi!
Dải sương trên đỉnh núi đã tan rồi
Mặt trời đã rọi vào những cơn mê tăm tối
Gió chỉ ra những ngụy trang rỗng sáo
Chỉ biền rừng mới chứa đựng được ban mai
Thở đi rừng ơi đã hết đêm dài
Nắng chuyển hóa vết thương lành sự sống
Không còn những cơn mưa quỳ gối mặt người
Lá hát trên đồi như tiếng mẹ ta xưa
Xuân về rồi, thở lại nhé rừng
Thương!