Chùm thơ xoay quanh ký ức gia đình, mưa xuân và không gian Huế. Tác giả sử dụng hệ hình ảnh quen thuộc, triển khai theo nhịp chậm, tập trung vào cảm giác và liên tưởng, tạo nên một mạch đọc liền mạch, ổn định.
Trong email gửi về Ban Tổ chức, tác giả tự giới thiệu: Nguyễn Hoàng Anh Thư, giáo viên ở Huế, viết văn và làm thơ. Tác phẩm được đăng trên nhiều các tạp chí, báo.
——
TÁC PHẨM ĐIÊU KHẮC CỦA CHA
Một mùa xuân nọ
Cha tôi tạc một ngọn đồi nhỏ đặt tên là Đất
Ngọn đồi hình mũi khoan
Ngọn đồi nhô lên chậm rãi trong một buổi sớm mưa xuân
Năm ấy tôi ra đời, cha đặt tên tôi là Đá
Chúng tôi lớn lên song song
Đất đón từng trận mưa, từng dấu chân chim ghé xuống
Những hạt giống nhỏ thi nhau ghé xuống
Thành một khu vườn
Tôi lớn lên mang theo mùa xuân mơn mởn
Mười tám tuổi xa nhà
Lạ lẫm tiếng tàu, tiếng phố
Tôi chụp một tấm hình cùng Đất, gửi cha
Gửi cho cha xem một phần tuổi thơ tươi đẹp
Cha nhìn rưng rưng
Chúng tôi lớn lên mang theo mùi cỏ non
Mùa xuân lúc nào cũng xanh hơn một chút
Đá bây giờ hoa trổ trên hoa, nơi lởm chởm
Đất trổ hình hài
Ban mai
Tôi đặt tay lên Đất
Thấy mùa xuân đang di chuyển
Mùa xuân đất đá nở hoa
Hoa mọc trên gồ ghề
Hoa bám vào vết xước
Hoa lặng lẽ trên mái đầu cha
Lấm tấm sợi bạc
Trổ những bình minh
Hai tác phẩm điêu khắc của cha giờ đây đã lớn
Hoa đang trổ giữa mưa xuân
MƯA XUÂN
Khi ngôn ngữ bất chợt
Hỏi hoài về mưa xuân
Tôi hỏi về li ti đốm lá
Màu xanh có tự khi nào
Lá đâu cần chờ đợi mùa xuân
Đâu cần hỏi vì sao mưa li ti đốm lá
Mình đôi khi cũng hỏi về nhau bất chợt
Nên cứ vậy xanh xao
Có khi nào chúng ta hỏi về những điều chiêm bao
Chiêm bao lại bất chợt
Xanh tận cùng trời đất
Tàn xanh đốm lá
Như là mưa xuân
Mưa xuân bất chợt
Hỏi về bài thơ
Bài thơ có xôn xao mưa lá?
Người bất chợt hỏi về chiêm bao
DẤU TRIỆN MÀU MÂY
Con dấu của tiền nhân
Đặt lên ngực Huế
Từ trên cao nhìn xuống
Kinh thành hiện ra như chiếc ấn son
Có một biển hình tam giác
Cấm người cũ kỹ trên con đường đi qua mùa xuân
Huế mở ra bồng bềnh
Một trang sách cổ
Cửa Ngăn khuy áo hờ phía gió
Thổi thời gian vào vạt áo sờn
Tiếng vó ngựa tan thật nhỏ
Li ti tàn lá
Mùa xuân thật mỏng mù mây
Giọng Nam Ai tha thiết
Khúc mây Tử Dạ
Cất lên mùa heo may
Nhà quen hẻm nhỏ con đường chạy ô vuông
Hồ sen xanh xanh lá
Phượng hoàng rướn cổ tìm bóng ngô đồng
Bao bận đổi mùa
Rong rêu trầm mặc
Phong kín khiêm cung
Ngõ về gạch đá
Thoảng bay một khúc Nghê thường
Dấu triện màu mây
Trôi trên vạt áo Kinh thành…