Chùm thơ của Nguyễn Chí Thiện là những xúc cảm lặng sâu về quê nhà Nam Bộ, nơi mùa xuân không chỉ đến từ hoa trái mà được gieo nên bằng mồ hôi, ký ức và tình thân.
Tác giả khắc họa hình ảnh người bà, người mẹ, những phận người bám đất bưng biền, lặng lẽ giữ gìn hương Tết, giữ gìn gốc rễ quê hương giữa nhịp ly hương tất bật.
Giọng thơ mộc mạc, giàu xúc cảm, thấm đẫm nỗi nhớ nhà, nhớ đất, nhớ tình người, gợi nên một mùa xuân bền bỉ và nhân hậu từ những điều bình dị nhất.
Nguyễn Chí Thiện hiện sống và làm việc tại ấp Long Hanh, xã Hiệp Mỹ, tỉnh Vĩnh Long.
——
NGƯỜI GIEO XUÂN
Từ trong những cỗi cằn xứ mặn
Nội buộc giàn thắp sắc nắng cho quê
Hạt trở mình bung hình hài bé nhỏ
Hứa hẹn một mùa Vạn thọ vàng bông.
Từ trong những phèn chua xứ nắng
Cỏ cũng trơ thân chịu xơ xác phận mình
Đôi tay nội vẫn miệt mài ròng rã
Như những đứa con mình, chăm chút, tân tiu.
Từ trong những ngọn chướng đìu hiu
Cây xanh lá, đâm cành rồi kết nụ
Hoa nở ra từ mồ hôi xứ sở
Hoa tươi màu từ tần tảo gian truân.
Những mùa hoa son sắt thủy chung
Nội gieo sắc cho quê mình mỗi Tết
Mấy tháng ròng tỏa hương dăm ba bữa
Đời người gieo xuân cũng mấy độ thăng trầm.
Nội bám nghề ròng rã mấy mươi năm
Thương đất, thương quê, thương xóm xa thị tứ
Nên nội gieo cho xóm mình hương Tết
Dẫu tuổi xế chiều
nhưng nụ cười vẫn tươi màu như hoa mới trổ bông.
CHỜ CON
Tết trở mình trên bến sông xưa
Cơn chướng chao nghiêng cành mai già rụng lá
Đôi mắt má trói chặt vào những hướng trời xa lạ
Nghe những đợi chờ rệu rã trong từng hơi thở đồng bưng.
Cuộc đời má gồng gánh lấy gian truân
Cho tuổi thơ con gội nhuần no ấm
Con lớn lên trở gót thị thành bỏ quên mưa nắng
Giữa nội đô xa lạ bộn bề, con thèm vị quê xưa.
Cái hàng ba, chiếc võng đưa đều như vung vào chiều bao sợi nhớ
Mùa Tết năm này má lại một mình ngắm cánh mai rơi
Tay gác lên trán nghe nắng chiều khẽ rụng
Nước mắt chảy dài, không biết nhớ hay thương.
Nồi thịt kho má hâm trên cái cà ràng âm ỉ lửa
Tô dưa kiệu má muối hồi hai bảy vẫn chờ con
Trái dưa đất bưng biền đỏ lừ ngọt ngào hương cố thổ
Mà bóng con nơi nào, để má nghẹn ngào trong bóng tết xanh xao.
Má trở mình nghe hơi gió gầy hao
Ba mươi tết vẫn vào ra nhìn mâm cơm nguội lạnh
Ở nơi thị thành xa – giữa dòng đời đặc quánh
Nhớ nhà không con? Nhớ Tết không con?
Mai đây khi giấc phố đã mòn
Về với má với bưng biền ruột thịt
Đất mình tuy nghèo nhưng chưa bao giờ bợt bạt
Vẫn nồng đượm tình người trong từng hạt phù sa.
TRỞ GIẤC MƠ QUÊ
Bữa mưa ngang trời nghe xót cánh chim di
Từng giọt mưa như trả lại đời hờn dỗi
Mấy bận thăng trầm gió cũng nghe mệt mỏi
Mình cũng rã rời sau vài cuộc ly hương.
Đất lạ, nằm nghiêng nghe giấc mơ đói lạnh
Đói tiếng bãi bờ, đói vị đoàn viên
Hột gạo thành đô nghe lạc loài nơi cổ họng
Trăm vạn món nhưng nghe thèm ơ kho quẹt, chén mắm kho,…
Mỗi mùa qua, nỗi nhớ dày lên trong ý nghĩ
Mưa tầm tã giọt đời, nắng rát cháy phồn hoa
Bỗng nhớ bụi phù sa đọng buồn trên mắt má
Bỗng nhớ giọt ngâu chiều ướt lưng áo bà ba.
Chiều nay nơi xa ngó về quê cũ
Thăm thẳm mịt mù giữa màng nước mênh mông
Má ơi chiều nay con khát dạ, đói lòng
Thèm mùi khói đèn chong, thèm hơi cơn gió chướng.
Mai mốt,
khi gót con đã mỏi giữa lạ xa thành phố nọ
khi gối con đã chùn giữa vạn nẻo ngược xuôi
con sẽ về nuôi lại giấc mơ mình thuở nhỏ
để hàn gắn lại ngây dại năm nào
đã bị cơm áo gạo tiền làm vỡ nát,
má ơi!