Chùm thơ về mùa xuân hậu bão lũ, về người mẹ, người phụ nữ chờ đợi, và những con người âm thầm giữ bình yên. Thơ giàu liên tưởng, hình ảnh vừa dữ dội vừa nhân hậu, đặt con người vào trung tâm của mất mát, tái sinh và niềm tin lặng lẽ nhưng bền bỉ. 
Bùi Minh Vũ hiện sống và làm việc tại Đắk Lắk, đã xuất bản 18 tập thơ, 1 tập trường ca, 5 tiểu thuyết. Anh đoạt nhiều giải thưởng văn học quan trọng, trong đó có Giải khuyến khích Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam; Giải ba Hội Nhà văn Việt Nam về biển đảo; Giải A tập thơ Buông neo (2024); Giải thưởng tác phẩm thơ Như thể đó là chuyện của người khác (2025); cùng nhiều giải thưởng cấp quốc gia và địa phương khác.
——
MÙA XUÂN ĐỨNG NHƯ CÂY CỘT ĐIỆN
Mùa xuân nhớ bàn tay cần mẫn
di trú như giọt mật ong
sóng sánh dòng sông thay áo
chiếc lá bồ đề nghiêng mình
bay qua giấc mơ xuân
những ngôi sao chỉnh tề
mắt thủy tinh
hối hả
mùa xuân nhớ
cơn lũ như loài động vật hoang dã
gặm nhấm làng
bầu trời rách toạc góc mưa đổ mảnh chai ào ào
cơn thịnh nộ anh bước ra như vệt nắng xiên
soi tỏ cụ già co cụm đói run
đôi bàn tay như mái chèo
ngực như con thuyền áp mái
anh vớt niềm tin
những tiếng gọi vọng về
nở trắng hoa
mùa xuân nhớ anh như hòn đảo di động
những sợi dây linh hồn rủ xuống
thành cây đàn bọt nước
cho đứa trẻ sơ sinh
giọt nước mắt cong veo
thành phao cứu sinh những phận người
đôi mắt chiếc đèn pin xuyên nước
soi thấu những mái nhà nghiêng chao
giữ nhịp thở đỡ vùng trời sụp xuống
nước đi rồi
mùa xuân đứng như cây cột điện
mọc rễ vào lòng đất
in lên bầu trời ráo nước
thành làng quê tái sinh
chiếc mũ mưa dầm nở ra tổ chim én
bóng rọi xuống
thành mạch nước ngầm chảy về phía đồng xanh
MẸ GÁNH THÁNG GIÊNG
Mẹ gánh tháng giêng qua đò
bờ sông dài thong dong như nước mắt
giấc mơ quết lên bùn non những vòng tròn thời gian
xoáy vào nhau trong chiếc ba lô bạc phếch
mẹ nhìn mưa xuân chao nghiêng
dải mây chiều vắt ngang đọt tre
che giọt cuối cùng không rơi xuống
mộ phần cha liệt sĩ
mẹ nhóm bếp bằng câu ca dao
bập bùng nhuộm hồng đôi gò má hốc
nồi khoai sắn mùa xuân
mẹ ấp ủ trăng non chai sần như củi mục
sáng nay mẹ ngồi bên hiên
gội đầu bằng ánh sáng
tóc bạc rơi xuống thềm
nảy mầm hoa hướng dương rực rỡ
EM TIN TRONG VEO
Em đợi anh đợi anh
anh
em đếm bước chân người qua lại ở ngã tư đẻn đỏ
những hạt mưa xuân lơ lửng lặng chờ
đôi gót chân in trên đất đai hai chiếc lá non úp mặt vào nhau
khăn em quàng dải nắng vàng quên lãng
quấn quanh cổ mùa đông
giá băng càng hạnh phúc
em nghe tiếng chim chiều
bay vòng quanh trái tim trong veo
tìm cành cây làm tổ chờ anh đến
những bông mây cuối cùng nở hoa mai tưng bừng
em đợi anh
như đất đợi mầm xanh
như mùa đông
ấm lên từng ngày
ly cà phê nguội dần
em khuấy lên vòng xoáy thời gian
đan thành chiếc khăn dài vô tận
như sợi chỉ từ ánh đường khuya trong vắt
tiếng chuông điện thoại rung lên hay cơn gió lùa
em mở tung cửa sổ
đón bóng tối vào phòng
mưa đêm gõ nốt nhạc mùa đông dằng dặc
em nghe tiếng bước chân anh đang tìm đường về
trên gương hơi thở em nhìn xuyên thấu
những con chữ tan như sương mù
em viết tên anh lần nữa
em đợi anh như cây khô đợi nhựa
em đợi anh đợi anh
anh
đang giữ bình yên ngoài phố
em tin trong veo
có mùa xuân đang mang anh trở về
28. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA BÙI MINH VŨ