01. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA HOÀNG ANH TUẤN

Dù viết về mẹ, về người cha công an hay đối thoại cùng bóng hình Nguyễn Du, thơ Hoàng Anh Tuấn luôn giữ được giọng điệu mộc mạc, ấm nồng, chạm vào những tầng sâu ký ức Việt. Anh không cầu kỳ hình ảnh mà đặt cảm xúc lên trước, để mỗi bài thơ như một nén hương – lặng lẽ, chân thành, sáng lên trong những khoảnh khắc đời thường nhất. Từ bàn thờ ngày Tết, chiếc mũ kê pi đến chén rượu dâng thi hào, tất cả hòa vào mạch nhân văn bền bỉ và lòng tri ân những con người đã gìn giữ bình yên, gìn giữ văn hóa.

VĂN HỌC CÔNG AN trân trọng giới thiệu!

MẸ DỌN BÀN THỜ

Hăm ba mẹ dọn bàn thờ
Tay lau ảnh bố đã mờ khói hương
Nhìn nhau trong nỗi nhớ thương
Mới hay đời thật vô thường phải không
Vẫn đây đôi hạc đúc đồng
Người lên cõi phật hạc trông bóng người
Lọ hoa cúc nở tháng mười
Cắm hoa mẹ gặp nụ cười an nhiên
Bố đi đem hết ưu phiền
Mây sà tóc mẹ trắng miền trần gian
Tiếng gà vừa gáy sương tan
Nén trầm mẹ thắp cuộn tàn đêm thâu
Mẹ dâng chén nước đĩa trầu
Hỏi người năm cũ sao lâu về làng
Khấn người nước mắt hai hàng
Lá trầu mẹ hái úa vàng vườn mưa
Bàn thờ khép mảnh nhiễu thưa
Khói hương thơm suốt giao thừa làng tôi
Bàn thờ mẹ dọn xong rồi
Giữa gian nhà vắng mẹ ngồi đợi xuân…
11/01/2025

MŨ KÊ PI CỦA BỐ

Bố thường đội mũ kê pi
Những khi chuyên án bố đi mấy ngày
Gió lùa mái tóc tung bay
Sương rơi buốt nhói bàn tay chai sần
Khuya rồi bố vẫn hành quân
Mũ nào đội mảnh trăng xuân ngang đầu
Tiếng chim gõ kiến rừng sâu
Bàn chân in mấy nhịp cầu bố qua
Một hôm bố ghé thăm nhà
Mũ treo cột gỗ ấm trà tàn canh
Tôi cầm chiếc mũ vải xanh
Trải bao khó nhọc có lành bão giông
Mẹ còn gặt nắng triền sông
Mây thơm trôi giữa cánh đồng toả hương
Mũ ơi che trận gió sương
Giữ bình yên dải biên cương rộng dài
Thương màu cờ đỏ trên vai
Sao vàng trên mũ chẳng phai lời thề
Tôi nằm gọi khản cơn mê
Trông theo dáng bố đi về trong đêm…
25/5/2025

DÂNG RƯỢU CỤ NGUYỄN DU

Chén rượu nồng dâng cụ tiết thanh minh
Đời sương gió cụ uống cho đỡ lạnh
Mưa Nghi Xuân biết bao giờ mới tạnh
Mấy nghìn năm làm phai sắc má hồng
Giọt mắt buồn muốn rớt xuống thành sông
Sông Tiền Đường chảy ngang qua số phận
Cảo thơm giở trước đèn mùi son phấn
Mực tàu pha máu đổ bởi gươm đao
Thúy Kiều ơi, nàng phiêu dạt nơi nào
Ngón tay tiên nâng chén đầy vừa rót
Rượu men đắng có vị mùa quả ngọt
Đàn tôi nghe một trăm khúc Nghê Thường
Ngó tình dù lìa cuống vẫn còn vương
Tôi thương quá những kiếp người thuở trước
Họ hoá thân vào dáng hình đất nước
Để văn chương không chết bao giờ
Uống chén này xin cụ chút lộc thơ
Tôi bước tiếp giữa trần gian dâu bể
Gặp lòng người như chân trời xanh thế
Những quỷ ma cũng muốn hoá thánh thần
Hồn thi nhân gửi theo đám mây Tần
Về ngủ dưới cỏ Tiên Điền làng mẹ
Bỏ công danh cụ lại là đứa trẻ
Nghe mẹ ru câu ví giặm tháng mười
Chén quỳnh tương tưới lên cỏ non tươi
Cụ linh thiêng hãy ngậm cười đón nhận
Tôi đi mãi chẳng hết đời lận đận
Khói trầm hương trong nắng cứ bay vòng…