Chùm thơ này là cuộc độc hành lặng lẽ giữa núi rừng, sương gió và những ca trực không tên. Bằng ngôn ngữ giàu hình ảnh, giàu nhịp thở, Lâu Văn Mua khắc họa mùa xuân không chỉ hiện lên qua hoa lá, mà qua sự bền bỉ của con người canh giữ bình yên nơi biên viễn.
Thơ anh mang mùi đá lạnh, khói bếp, sương đêm và nhịp tim của những sắc áo âm thầm. Một mùa xuân được móc lại giữa trời đất bằng trách nhiệm, kỷ luật và lòng người. 
Lâu Văn Mua là tên thật cũng là bút danh của nhà thơ trẻ dân tộc Mông sinh năm 1992. Anh tự giới thiệu mình đang làm lao động tự do tại bản Pù Toong, xã Pù Nhi, tỉnh Thanh Hóa.
MÓC XUÂN TRÊN ĐỈNH GIÓ
Gió leo núi bằng móng tay lạnh
Cào vào vách đá bật ra từng tia lửa mỏng tang
Mùa xuân treo mình trên mỏm đá như chiếc chuông bằng sương
Rung khẽ mỗi khi rừng thở dài
Áo xanh lẫn vào màu lá, chỉ còn lại nhịp thở nén sâu trong đá
Con dốc đá trươn trượt như con trăn già uống no sương đêm
Tiếng bước chân gõ vào sỏi như tiếng mõ tre của những làng cổ chìm sâu trong mây
Có những vệt khói bò lên sườn núi như lưng những con thú tiền sử vừa tỉnh giấc
Cánh chim ưng xé gió, ném xuống vực những mảnh im lặng chưa kịp gọi tên
Rễ cây bật khỏi đất, uống gió bằng miệng nứt nẻ
Mỗi ca trực là một mảnh sương bị xé ra khỏi thân đêm
Và được gài lại lên ngực trời bằng một cái ghim vô hình
Mùa xuân ở đây nghe như tiếng đá nở trong lòng suối
Có những bàn tay quen với lạnh
Đặt lên thân vũ khí như đặt tay lên trán con thú đang sốt
Ánh trăng trượt dài trên nòng đêm như một vết dao bằng sữa
Cắt đôi khoảng lặng của rừng
Đỉnh gió nghiêng đầu
Nghe hết từng nhịp tim người canh núi
Rồi cắm xuống lòng đất một cây mốc vô hình mang tên bình yên
LINH KHÍ SƯƠNG ĐÊM
Đêm xuân nghiêng xuống bản nghèo
Khói bếp vờn núi, chênh chiều chạm nhau
Sương trườn qua mái nhà lau
Nghe như tiếng thở bạc màu tháng năm
Anh Công an đứng vai cầm
Giữ đường, giữ nếp âm thầm buốt xương
Đêm nào cũng một con đường
Tiếng lá khô giẫm, như buồn thiên thu
Trời xa khép bớt mây mù
Mà lòng anh mở như phù sa trôi
Xuân đâu chỉ có hoa tươi
Mà là ngọn lửa không rời trái tim
Bản chiều tiếng mõ lặng im
Chỉ còn bước gió ngấm vào áo xanh
Anh nghe nhịp đất trong lành
Giấu bao câu chuyện mong manh, cũ người
Sương trôi từ dốc bên trời
Vờn qua trái núi vọng lời nhân gian
Rừng già bứt tiếng thở than
Nhờ anh gìn giữ mạch ngàn bình yên
Xuân nghiêng lửa chín đầu đêm
Như câu hỏi lớn chưa quên cõi người.
XUÂN TRONG SẮC ÁO
Xuân đến trên vai của những con đường thức dậy trước mặt trời
Những sắc áo lặng lẽ hòa vào tán cây đang thay lá
Không cần pháo nổ để biết thời khắc mới đã về
Chỉ cần lắng nghe nhịp chân rơi rất khẽ trên nền gạch ẩm sương
Có những người đi xuyên qua màn mưa bụi của mùa xuân
Mang theo hơi thở của kỷ luật và lòng đất
Từng hàng rào vô hình mọc lên giữa đêm
Bằng ánh mắt không ngủ và trái tim không được phép lơi lỏng
Đất nước trong những ngày này mềm như mầm non
Nhưng gốc rễ lại cứng bằng hàng vạn ca trực nối nhau
Gió đi ngang cầu vai, dừng lại rất lâu
Như muốn hỏi điều gì đó của thời gian
Thành phố trải lòng ra giữa ánh đèn cao áp
Như một bản đồ sống động của sự bình yên được vẽ bằng tĩnh lặng
Có những mùa xuân không kịp chạm vào bếp lửa gia đình
Mà chỉ kịp chạm vào bộ đàm, khẩu lệnh, và nhịp tim đồng đội
Tiếng hoa rơi không ai nghe thấy
Chỉ có vỉa hè ấm lên từng chút một
Những hành lang cơ quan dài ra như sợi chỉ bạc
Khâu lại từng vết rạn của năm cũ
Ánh trăng trượt trên nòng đêm như một lời thề không viết ra giấy
Có những ánh mắt học cách quen với bóng tối
Để giữ cho ánh sáng của cả một vùng trời được nguyên vẹn
Xuân không chỉ nằm trong câu chúc đầu năm
Mà nằm trong khoảnh khắc một tiếng động nhỏ được giữ lại trước khi kịp hóa sai lầm
Tiếng bước chân đều như nhịp tim của thành phố
Đập liên hồi, chậm rãi, bền bỉ
Gió xuân khâu viền trời bằng sợi chỉ vô hình
Để không một cơn giông lạc mùa nào tràn qua.