Chùm thơ của Nguyễn Đức Lợi viết về hậu phương thầm lặng của người chiến sĩ Công an trong thời bình. Ở đó có người vợ chờ tin giữa mùa lũ, có người mẹ lặng lẽ trước tấm ảnh “lạ” trên tường, có những tệp hồ sơ tình yêu được “ken” bằng nhẫn nại và hy sinh. Thơ không ồn ào khẩu hiệu, chọn giọng kể đời thường, giàu cảm xúc, chạm tới nỗi cô đơn, mất mát và niềm tin bền bỉ. Những câu thơ ngắn gọn mà day dứt, làm hiện lên vẻ đẹp âm thầm của tình yêu và trách nhiệm.
Nguyễn Đức Lợi là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Điện Biên, sống và sáng tác gắn bó với vùng núi Tây Bắc. Anh viết đa dạng cả thơ, truyện ngắn, bút ký, với mạch đề tài về con người miền núi, chiến sĩ lực lượng vũ trang và đời sống hậu phương. Tác giả của “Ma Núi Rắn”, “Hoa xương rồng trên Cao nguyên Sín Chải”, “Gia đình thợ mộc”… đã nhận nhiều giải thưởng văn học uy tín cấp trung ương và khu vực như Giải Nhì truyện ngắn Báo văn nghệ, 2012; Giải 3 Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam, 2017; Giải 3 thơ Văn nghệ Quân đội, 2002…, khẳng định giọng điệu đằm sâu, nhân hậu và bền bỉ.
——-
KHI EM LÀM VỢ CÔNG AN
Mình vừa “nhị bái cao đường”
Mà anh thoắt đã ở phương trời nào
Năm canh nghe gió xôn xao
Và nghe trên ấy, cồn cào bóng anh
Một dòng tin nhắn mong manh
Rằng nơi anh đóng, rừng xanh lụt rồi
Bản làng đất đá cuốn trôi
Người còn người mất… đứng ngồi không yên!
Từ Đại Thử đến Tất Niên
Em chờ cong cả mái hiên nhà mình
Thời bình ngóng tiếng tinh tinh
Dòng tin anh hẹn… một mình dòng tin
Xuân này, em nhé, anh xin…
“Rằng nơi anh đóng” trăm nghìn lần thương
Oán ông trời, oán tai ương
Để anh sao nỡ vấn vương mà về
Anh vừa dựng tạm mái che
Chị dân ngồi ngủ suốt hè rồi em…
Tết này cha mẹ già thêm
Em trông tin nhắn, ướt mèm từng tin!
Xuân Bính Ngọ, 2026
TẤM ẢNH LẠ TRÊN TƯỜNG
Mẹ lau tấm ảnh trên tường
Rưng rưng gạt những bất thường, quay đi
Sợ con bắt gặp thị phi
Cha thì không nhớ, nhớ gì người dưng?
Mỗi lần gặng, mẹ toàn “nhưng…”
Cha con lêu lổng vô chừng, gặng chi!
Tấm hình như vật vô vi
Mà sao đôi mắt giống khi đang cười
Trái tim trên mũ cũng tươi
Nẹp vai, ve áo như người du ca…
Tết ngành bát đũa thừa ra
Mẹ con gọi một người xa cuối trời:
“Bao giờ đến tuổi nghỉ ngơi
Bàn giao mật vụ mình ơi, em chờ!”
Tết ngành, 19.08.2025
THẨM ĐỊNH TÌNH YÊU
Em vừa ken tệp tình yêu
Chờ ngày rực cháy cái chiều đơn phương
Mình em chín nhớ mười thương
Mình em một cuộc vấn vương thẫn thờ.
Em vừa ken tệp như thơ
Nhưng em không gửi mà chờ tin anh
Từ ngày em biết mong manh
Cái gì cũng dễ vỡ thành tình yêu.
Đem lòng em chất lên thiêu
Chờ mình rực cháy cái chiều đơn côi
Từ ngày tình cảm nhân đôi
Là khi ăn ở, đứng ngồi xinh hơn.
Là khi em biết nguồn cơn
Bao nhiêu niềm nỗi dỗi hờn cất đi
Mong anh như chẳng thấy gì
Mình em với tệp mọi khi, một mình!
Ngày xuân thì 18!